Trang

28 thg 3, 2017

Một mùa hoa lại về!




      Vậy là mùa Loa kèn lại đến sớm hơn mọi năm, vì thời tiết nóng, năm nay giữa tháng 3 Loa kèn đã sớm ra hoa, em lại mua về cắm. Những bông kèn vẫn mộc mạc bình dị bên lọ hoa Bát Tràng, lọ cũ đã vỡ trong một lần lỡ tay. Năm nay, cũng những bông kèn đó đã được cắm vào chiếc lọ Bát Tràng mới, vẫn dung dị khiêm nhường nhưng không còn là những bông kèn của năm ngoái với chiếc lọ thân quen. Dường như khi mất mát người ta mới thấy trân trọng những thứ bình thường bên cạnh để rồi lại giá như cho những điều chẳng bao giờ lặp lại sau những lần lỡ tay buông lơi.

20 thg 3, 2017

Rồi có ngày


Yêu làm chi anh?
Rồi có ngày mình sẽ lại chia tay
Điều mà khi yêu mình chưa bao giờ nghĩ đến
Cứ mặc trái tim gào lên trìu mến
Quên đi rằng, sau mật ngọt sẽ đầy gai

Có những...



Có những thứ tưởng chừng như vô giá
Nhưng đôi khi bỗng chốc hóa tầm thường
Có những người đang hết mực yêu thương
Chỉ một câu rồi đường ai nấy bước.

Thời gian trên phận người



Người ta thường nói rồi thời gian sẽ làm nguôi dần mọi nỗi đau
Nhưng thật ra thời gian không nhiệm màu đến thế!
Khi đã cùng nhau trải qua ngàn dâu bể
Thì liệu có thể nào một sớm một chiều quên?

Cần phải mất bao lâu để không còn nhớ một cái tên?
Hay phải đi bao xa mới thôi không ngoái đầu nhìn lại?
Khi cái được gọi là "thời gian" kia cứ trường tồn mãi mãi!
Mà cuộc sống của con người thì quá ngắn ngủi, mong manh...

8 thg 3, 2017

Vô đề





Hôm nay trời lại đổ mưa
Cho lòng trĩu nặng, như vừa mới qua
Một năm, mùa lại cách xa
Bao nhiêu, ngần ấy.... vậy mà hư vô

2 thg 3, 2017

Mẹ ơi



Mẹ ơi con ở trên đời
Làm người khắc khổ kiệm lời hơn thua
Thế gian họ bán rồi mua
Bán tình bán nghĩa mưu mua bạc tiền.

Phôi pha


Qua rồi còn có hôm nay
Xin đừng quay lại những ngày đã xa
Bao năm nước mắt đã qua
Anh đừng nhắc nữa, để mà em đau
Dù sao cũng đã xa nhau
Duyên ta đứt gánh tại đâu?...bởi vì...
Phận em duyên mỏng được chi
Thôi ta buông bỏ, xuân thì đã qua
Quay lòng trả lại phôi pha
Em xin chút nắng để ta yên bình

Cm với TD

21 thg 2, 2017

Mùa yêu



Bao mùa lá đổ chiều xưa
Mà sao vẫn cứ như vừa mới xa
Bao mùa yêu đã đi qua
Mà em vẫn cứ, như là...riêng em

Bỗng nhận ra em chẳng là em nữa



Bỗng nhận ra em chẳng là em nữa
Nỗi xanh xao giăng trên khóe mắt buồn
Chật vật, cồn cào trong những đêm ngủ muộn
Máu ứa trên môi mà vẫn chọn mỉm cười.

Ở ngoài kia có bao nhiêu con người
Giấu rét buốt vào tim, đem nụ cười trao cho kẻ khác?
Để đêm về sau khi lớp phấn son phai nhạt
Tự ôm mình..ôm trọn nỗi cô đơn

13 thg 2, 2017

Valentine trắng



Đã qua rồi cái thuở ban sơ
Chỉ mong nhận được socola và hoa hồng từ người mình yêu mếm
Đã qua rồi cái thời hoang phí niềm tin
Lời thề thốt với tình yêu là bất diệt
Cứ trao đi và ta sẽ nhận hết
Những yêu thương hơn cả tháng năm ngày