Trang

21 thg 2, 2017

Mùa yêu



Bao mùa lá đổ chiều xưa
Mà sao vẫn cứ như vừa mới xa
Bao mùa yêu đã đi qua
Mà em vẫn cứ, như là...riêng em

Bỗng nhận ra em chẳng là em nữa



Bỗng nhận ra em chẳng là em nữa
Nỗi xanh xao giăng trên khóe mắt buồn
Chật vật, cồn cào trong những đêm ngủ muộn
Máu ứa trên môi mà vẫn chọn mỉm cười.

Ở ngoài kia có bao nhiêu con người
Giấu rét buốt vào tim, đem nụ cười trao cho kẻ khác?
Để đêm về sau khi lớp phấn son phai nhạt
Tự ôm mình..ôm trọn nỗi cô đơn

13 thg 2, 2017

Valentine trắng



Đã qua rồi cái thuở ban sơ
Chỉ mong nhận được socola và hoa hồng từ người mình yêu mếm
Đã qua rồi cái thời hoang phí niềm tin
Lời thề thốt với tình yêu là bất diệt
Cứ trao đi và ta sẽ nhận hết
Những yêu thương hơn cả tháng năm ngày

Níu xuân



Xuân đến xuân đi chẳng ngỡ ngàng
Ngồi buồn ngắm mãi
Cảnh xuân sang
Dơ tay níu giữ
Mà hoang hoải
Giữ được? Làm sao khỏi lỡ làng

9 thg 2, 2017

Phía nào về phía chân trời



Phía nào về phía không anh
Để em ngoái lại ta thành có đôi
Phía nào về với xa xôi
Để em ngược gió về nơi bắt đầu

Đã quá trễ,


Đã quá trễ,
chuyến tàu em rời bến
anh lên không?còn chỗ trống cuối cùng
nhanh lên nhé,
sợ không còn kịp nữa
chuyến tàu em sắp sửa chuyển sang đông!

Đã quá trễ,
anh có muốn lên không
cánh cửa ấy sắp đóng sầm
thinh lặng
lối rẽ vào đêm là con đường xa vắng
lối rẽ lòng em là một nỗi xa xăm

6 thg 2, 2017

Phai phôi



Tháng giêng đã bước vội vàng
Đông đi xuân đến nhỡ nhàng mùa ngâu
Bộn bề nắng rớt qua cầu
Con đò đứng bóng, dãi dầu cơn mơ

24 thg 1, 2017

Đôi khi



Đôi khi ta nên sống một chút với đơn côi
Để biết có nhau trong đời là thế nào hạnh phúc.
Đôi khi nên bỏ lại dòng đời với những bon chen, thúc giục
Để hiểu thế nào là được sống với an nhiên.

Đôi khi đừng nên than vãn với những muộn phiền
Mà nên học cách vươn tới những điều ta chưa có
Trái đất quá bao la… còn riêng ta bé nhỏ
Có thể chẳng là gì nhưng cố gắng vẫn hơn không.

27 thg 12, 2016

Tàn một mùa hoa





      Năm nay Họa Mi đến muộn nên đến Noel vẫn còn nhìn thấy đâu đó một vài bó trên các xe hoa chạy dọc theo nẻo đường Hà Nội. Cho dù có cố níu giữ đến bao nhiêu thì cũng không thể nằm ngoài vòng quay của tạo hóa, cho dù có lưu luyến bao nhiêu thì lời chào tiếp theo bao giờ cũng là lời tạm biệt. Và cho dù có nở muộn thì rồi cũng đến lúc tàn muộn mà thôi... chẳng có gì là mãi mãi.

Ngủ đi em





“Đêm khuya rồi, nhắm mắt ngủ đi em,
Cuộc đời ngoài kia vẫn bon chen nhiều lắm
Nhớ đắp thêm chăn giữ cho mình thật ấm
Phải thương mình,  trước khi muốn thương ai…”

Đừng nghĩ nữa em, đừng lo lắng điều chi
Qua những bão giông nắng sẽ về…sẽ ấm
Sẽ có người đến bên em…và nắm
Bàn tay gầy…trao hơi ấm cho em.