Trang

28 thg 8, 2016

Bàn tay vẫn lạnh



Bàn tay gầy guộc ngón thon
Em đưa anh nắm cho tròn đắm say
Bao mùa lá rụng đầy tay
Bàn tay em vẫn lắt lay một mình

Mùa đông lạnh giữa đôi mình
Hai tay chẳng ấm vì tình mãi xa
Co ro lạnh giữa chiều tà
Anh đi bỏ lại đôi ta khoảng tình


26 thg 8, 2016

Chia tay rồi tháng 8!




      Vậy là tháng 8 đã nói lời tạm biệt sau bao nhiêu mong đợi, tháng 8 lại ra đi như vốn dĩ quy luật tự trên đời. Nhưng mùa thu vẫn còn đây, bên em trong những niềm nhớ mong khắc khoải. 

       Từng đám lá vẫn không ngừng rơi trong những ngày Hà Nội xao xác nhớ,  và cũng chỉ vài tuần nữa thôi, sẽ chẳng còn chiếc lá nào đủ sức bám lấy khi ngoài kia lạnh đã ghé thăm. Từng cơn gió se se đung đưa nhè nhẹ cũng đủ làm rơi những chiếc lá yếu đuối không còn đủ sức bám lấy cành và rụng đầy chân trở về với đất. Vẫn lá những bước chân, những kỷ niệm, những mùa thu đã qua đi, và sẽ lại qua đi thêm bao mùa lá rụng nữa để em thấy mình hạnh phúc bên người thương mình, yêu mình như chính mình  yêu thương  người.

25 thg 8, 2016

Cho những trái tim đã đi qua tổn thương






          Dẫu có chuyện gì xảy ra đi nữa, cũng đừng bao giờ tự hỏi “mình có xứng đáng được hạnh phúc hay không?”, mà hãy luôn nghĩ rằng, “hạnh phúc vẫn đang trên đường đến”... 

        Bằng cách này hay cách khác, chúng ta đều đã từng có trong tay mình hạnh phúc; rồi vô tình, hay cố ý đánh rơi nó; để mất, rồi luyến tiếc nó và lại khát khao nó. Có những hạnh phúc lạc đường bây giờ vẫn chưa thể đến, có những hạnh phúc tìm lạc người nên nông nổi rồi cũng đã qua đi…

Ngồi đây chị chải tóc cho





Ngồi đây chị chải tóc cho
Lòng người nông cạn ai dò đâu em..

Ngồi đây có chị và đêm
Buồn đau hãy khóc cho mềm mi ngoan

21 thg 8, 2016

Riêng mình - rưng rưng



Chào nhau một tiếng 
                                       Ngủ thôi
Ngày mai còn nhớ
                                      Chia đôi cuộc tình
Chào nhau một tiếng
                                      Đi mình
Ngày mai còn nhớ
                                      Cuộc tình chia đôi


Đêm rồi đêm nữa
                                     Xa xôi
Sáng mai rồi cũng
                                    Buông xuôi phận mình
Đêm rồi đêm nữa
                                    Vô tình
Sáng mai rồi cũng
                                    Ta mình phân ly


Em về với em



Chờ một ngày em trở về cúi rạp mình xuống cánh đồng
Hôn bông lúa để thấy mình đã lớn
Quay mặt lại nhìn thành phố như một người bạn
Có một mảnh mặt trời rớt xuống trũng mắt nâu

Chờ một ngày tìm kiếm rất nhiều mà chẳng thấy mình đâu
Trong đáy túi có một điều chưa kịp làm cho tròn câu hứa
Túi bên kia có ai đó đứng dựa
Rồi bỏ rất xa không ngoái lại nhìn...

19 thg 8, 2016

Khi nào thì nên rời xa nhau







"Khi bước vào những cuộc tình thời son trẻ, mỗi người nên học cách làm quen với sự chia ly.
 Bởi dẫu sao thì điều đau đớn nhất vẫn chính là không kịp nói lời tạm biệt.

 Đôi lúc người ta yêu nhau rồi rời xa không phải vì lí do hết yêu. Mà là để lưu giữ những điều đẹp đẽ nhất còn sót lại.

Hành trình của cuộc đời mỗi người còn quá dài để chỉ vì một chút thương tâm mà dừng chân.

17 thg 8, 2016

Ừ cất bước...



Em đã gạn tháng năm cùng tận
Dâng cho người một đóa đẫm tương tư
Đem thanh xuân hiến tặng gửi thừa dư
Năm mùa lá bây giờ... nay đã kiệt

Chiếc lá cuối cùng rơi vào cung triệt
Nhẹ lòng mình buông hết mọi ưu tư
Gửi lại người tất thảy cả vinh hư
Câu thề cũ nhận dư phần  - em trả

Đi qua mùa gió






Khuya...
Có một người giữa đoạn đời loang lổ
Bước thấp cao tim nhỏ máu thành dòng
Cố chấp vá nửa vầng trăng khuyết vỡ
Mượn nụ cười để góp sóng lên sông.

Người ta đã đi về nơi xa lắm
Mảnh trăng khuya khuất lấp phía sau đồi
Sao người vẫn dại khờ men say đắm
Đóng cửa lòng và khép chặt vành môi?

15 thg 8, 2016

Chiều xưa




Chiều  xưa thu rụng bên hồ
Chiều nay thu rụng bên hồ, chiều mưa
Lá vàng  vàng nắng chiều xưa
Lá vàng vàng trắng chiều mưa, lại buồn
Hạ đi thu đến người thương
Hạ đi thu đến người buông, phận người
Còn đây vẫn dáng mây trời
Còn đây vẫn dáng, mà người khuất xa

Một đời nuôi lầm lỡ



Một đời nuôi lầm lỡ
Tưởng ai cũng như nhau
Bày đặt yêu người xíu
Mà đau tới bạc đầu

Gặp vài người đến muộn
Tin nhớ tới nực cười
Ngờ đâu người ta ngỏ
Co rúm lòng: chắc thôi!

11 thg 8, 2016

Vàng phai



Thu lại về trên đôi tay dịu vợi
Từng lá rơi khẽ thoảng thốt giật mình
Hoàng hôn tím chìa bàn tay bịn rịn
Phố nghiêng mùa nên phố cứ lung linh

Ai vẽ chậm lên tường hoa góc phố
Sắc màu kia đan kín khúc xuân tình
Xanh đỏ tím, đua nhau thì khoe sắc
Ẩn sâu trong, giăng mắc lá vàng phai

Tôi còn nợ em




Tôi vẫn còn nợ em
Cơn mưa đêm huyền thoại
Giữa lòng phố thênh thang
Cho chúng mình nép lại!

Tôi vẫn còn nợ em
Ánh hoàng hôn trên biển
Khi thuyền em ra khơi
Tôi nào đâu kịp tiễn!

9 thg 8, 2016

Mùa Vu Lan lại về!

       

    Thời gian nhanh quá, thấm thoát đã hết nửa năm, đất trời vẫn tiếp tục vòng quay xuân hạ thu đông và ngày lại tiếp ngày qua... Một mùa Vu Lan nữa lại về, những cảm xúc ngỡ tháng năm đã xóa nhòa hay phai nhạt. Những nỗi buồn và niềm đau đã dịu lại theo thời gian. Nhưng đến hôm nay, khi chạm tay vào mùa nhớ, chạm tay vào những kỷ niệm, em chợt nhật ra... tất cả chỉ  lắng xuống dịu lại tại thời điểm mà thôi. Để rồi khi vô tình chạm vào nơi đây... vẫn vẹn nguyên những cảm xúc ngỡ đã xa xưa ấy...

7 thg 8, 2016

Đã qua rồi





Đã qua rồi cái thuở mộng ban trưa
Đem đánh cược giấc mơ tất tay vào lới hứa
Đem yêu thương nhung nhớ
Trao trọn trái tim người

Đã qua rồi cái thưở yêu đến khóc - cười
Dâng hiến niềm tin đem thanh xuân ra thách thức thời gian
Đợi chờ người dù biết gian nan
Vẫn đương đầu ngọn sóng
Bám riết sợi yêu mong manh trong ngày gió báo
Huyễn hoặc lòng mình, phong phanh cài lại khuy áo
Mặc gió giật tung đời
Nào đâu biết bát nháo... lại tin yêu.

5 thg 8, 2016

Bão mùa




Hà Nội mưa rồi phố vẫn mưa
Mùa thu thỏ thẻ, bước không mùa
Bão mang gió giật đem đi hết
Ngàn lá thu rơi, bỗng dưng ... thừa

2 thg 8, 2016

Tháng 8 về rồi kìa, nghe em!




     Tháng 8 về rồi đó, cơn bão đi qua lại đón tiếp bão về, em có nghe ngoài kia từng chiếc lá nghiêng mình đón bão, run rẩy, mong manh oằn mình trước những khắc nghiệt của thiên nhiên. Quy luật của trời đất, mới thôi cơn bão điên cuồng giật tung từng gốc cây cổ thụ, đạp bằng tất cả những gì cản lại trên con đường nó đi qua. Vậy mà cũng mới đây thôi, bầu trời sau cơn bão sao bình yên đến lạ, trong veo như chưa từng có một ngày tan hoang như thế. 

1 thg 8, 2016

Mùa đi





Mùa đi qua những con đường
Phố xưa tĩnh lặng
Nhường đường
Mùa đi

Mùa đi qua nẻo chia ly
Tình ta ở lại
Miên di
Cuộc tình

Biết anh quay về lại





Biết anh quay về lại
Đòi hôn như buổi đầu
Mà môi em hư quá
Chán mất rồi...còn đâu

Bao tháng năm chờ đợi
Khiến tâm can mạnh tàn
Không sợ giông bão nữa
Nói gì đến... Vỡ tan?