Trang

31 thg 10, 2016

Gió lạnh đầu mùa





     Chào tháng 11 với cái lạnh diết da khiến em cũng thấy chênh vênh khi mùa cúc Họa Mi lại về. Báo hiệu mùa thu đã qua đi đầy tiếc nối, nhưng lại được đền đáp bằng một tháng tinh khôi với Họa Mi dịu dàng trong tiết lạnh đầu đông. 

25 thg 10, 2016

Chẳng thể nào



Chẳng thể nào quay lại được đâu anh
Tình đã đi làm sao mà níu lại
Yêu thương xưa giờ không thể nhẫn nại
Yêu lại từ đầu... em ngại lắm... sợ đau

18 thg 10, 2016

Nếu đã là định mệnh...





      Hà Nội se lạnh, cái lạnh khiến em cảm thấy mình thèm hơi ấm hơn bao giờ hết. Cũng con đường thân quen bao nhiêu kỷ niệm thời học trò, giờ ngày nào cũng đi qua nhưng chẳng còn thời gian để thả mình theo gió, chỉ biến cuốn vào theo gió đi thật nhanh cho kịp giờ không muộn. Thu Hà Nội nhẹ nhàng chầm chậm, lãng đãng mà sao em chẳng còn thời gian dành cho thu nữa, những hối hả cuộn em vào, lăn tròn làm rơi đi bao nhiêu điều đã từng nghĩ là máu thịt trong tim. 

Cô ấy mỉm cười nhưng lạnh nhạt với anh



Cô ấy mỉm cười nhưng lạnh nhạt với anh
Rồi khẽ buông câu “Em chẳng còn thương nữa”
Không nên tìm về khi đã rời hẹn hứa
Người cũ chỉ cần nhớ tới đã là đau.

Cô ấy chẳng buồn như khi còn níu nhau
Mà rạng rỡ hơn rất nhiều sau tất cả
Không còn bận tâm ai, kẻ nào dối trá
Vì lòng đã an yên như lá mới qua thu.

11 thg 10, 2016

Chạm mùa





Chạm mùa vào hoa sữa
Cứ nồng nàn diết da
Chỉ còn lại mình ta
Ôm thu vàng - quyện lối

Có gì sao bối rối
Để mắt ngóng xa xăm
Vệt thời gian - ước mong
Đã bào mòn năm tháng

4 thg 10, 2016

Vàng rơi tháng 10



Rồi cuối cùng lá cũng chịu ngả vàng
Cho rụng nốt
Xốn sang mùa đã cũ
Ai ra đi đẩy thu về quá khứ
Những con đường chẳng nhớ
Đã về đâu

Có mơ nhiều cũng chẳng gặp lại mùa ngâu
Nơi anh đã... cúi đầu...lời ly biệt
Lá đâu vàng
Mà sao tình vẫn chết
Lá còn xanh
Sao vẫn khuyết hanh hao

Yêu là?



Đã biết phận người chỉ có một trái tim
Vậy mà khí phách ngang tàng mang ra đánh đổi
Nào hay buồm căng tràn ra khơi chờ gió ngàn chẳng thổi
Tan hoang trên boong em phờ phạc thương mình

Vốn dĩ đàn bà tài cáng nhường nào cũng chỉ giữ một trái tim
Vậy mà ngờ nghệch che mắt lao vào yêu cuồng nhiệt
Moi hết ruột gan nuôi ngọt ngào ngờ đâu húp toàn đắng nghét
Em say men em mà tưởng tiệc sẵn của người

Mẹ ơi…Họ lại quay về và nói họ thương con,


Mẹ ơi…
Họ lại quay về và nói họ thương con,
Nói vẫn còn yêu và xin lỗi về những điều xảy ra trong quá khứ.
Họ xin con một lần tha thứ
Bỏ qua hết lỗi lầm mà họ đã gây ra.

Mẹ ơi…
Con biết mình chẳng thể nào sánh kịp với người ta,
Mà chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi giữa mênh mông sa mạc.
Chút tự tin cuối cùng trong con cũng cạn
Lúc họ ra đi…
Bỏ con bơ vơ lạc bước giữa dòng đời.