Trang

24 thg 11, 2016

Mỗi mùa hoa lại về




Thôi mình về đón lại đóa hoa xưa
Nghe gió thổi đong đưa mùa năm cũ
Họa Mi ơi!
Em cứ xinh quyến rũ
Mặc ngoài kia mưa gió đến lạnh lòng

Mặc ngoài kia không đón đợi, chẳng người mong
Em vẫn cứ thong dong mà tạo dáng
Cuộc đời này đâu cần phải lắng gạn
Một mình em,
Tỏa sáng có sao đâu

20 thg 11, 2016

Chào em, cô gái mong manh





  Vậy là Họa Mi đã về vào đúng ngày lễ, năm nay rét muộn nên em cũng về muộn để bao người mong ngóng tin xa. Hà Nội vẫn nắng đó là lý do cho sự chậm trễ ghé thăm của em, cô gái mong manh.

    Tự nhiên trong đầu chị lại nghĩ khác mọi năm, cứ như mùa Họa Mi đến là một cuộc ghé thăm chớp nhoáng , vừa đến, để lại cho lòng người bao lưu luyến, vừa đủ yêu thương nhung nhớ, vừa đủ dịu dàng e lệ, vừa đủ mong manh trong tiết trời đông giá rét của Hà Nội, vừa đủ để nhớ... rồi vội vàng ra đi nói lời tạm biệt hẹn đến những tận mùa sau. 

17 thg 11, 2016

Em bỏ ngày xuôi ngược



Em bỏ ngày xuôi ngược
Bỏ nỗi nhớ miên man
Về làm em hôm trước
Hồn nhiên đến ngỡ ngàng

Anh đừng quay đầu lại
Cứ thế mà đi đi
Tiếc chi loài cỏ dại
Hương sắc không có gì

13 thg 11, 2016

Thôi em đừng nhớ cho nhau phiền lòng






Tháng 11 đã về qua giữa cửa
Mà sao em vẫn chưa ghé thăm nhà
Họa Mi ơi! Sao vẫn cứ cách xa
Cho nỗi nhớ ngân nga chiều cuối phố

Đông đến chưa? Sao bỡn bờ nhớ ngõ
Cứ rập rình... đi ở... lại chia ly
Thu đi rồi!... ừ ! thì đã ra đi
Đông cũng đến? Mơ gì thu đã lỡ

Viết cho người đàn bà trong bóng tối ta thương!


Muộn lắm rồi,  nhưng chừng này ta mới giật mình ao ước 
Về giụi đầu lên ngực em mà ngủ ngon lành 
Vứt hết ngoài kia phú quý,  vinh hoa,  phù phiếm đời thường 
Hít hà vồng ngực xanh xao mà thương cho đến kiệt cùng sâu thẳm! 

Thương những lần vì ta dối mình mà em đau không dám nói 
Thương từng đêm mông lung trong bóng tối 
Em mỏi mòn chờ đợi một dòng tin 

12 thg 11, 2016

Chẳng ai yêu mãi được một người, quan trọng là ai sẽ vì mình mà ở lại mà thôi


Chẳng ai yêu mãi được một người, quan trọng là ai sẽ vì mình mà ở lại mà thôi. Đến một độ tuổi nào đó nhất định trong cuộc đời, chúng ta sẽ tự hiểu được rằng tình yêu vĩnh cửu là thứ không hề tồn tại trên đời này.

Dù có sâu đậm bao nhiêu, có khó khăn thế nào thì tình yêu rồi cũng phải phai nhạt theo thời gian. Vì bản thân tình yêu vốn dĩ bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc ở thời đại nào cũng chỉ mang tính thời điểm cho nên lẽ dĩ nhiên mà tình yêu cũng chỉ có thế tồn tại ở một khoảng thời gian nhất định như vậy. Đến hòn đá còn có thể mòn, huống gì là lòng người dành cho nhau.

Anh



Anh,
Em chẳng buồn, chẳng khóc gì đâu
Khi thấy anh ngồi suy tư bên ô cửa đầy nắng
Là lúc em biết cần cho anh một khoảng lặng..
Để anh nhớ về một người đã từng thương lắm, ngày xưa.

Người ấy đã từng được anh đưa đón những chiều mưa
Cũng đã từng được anh ôm vào lòng để vỗ về, an ủi
Em chẳng ghen đâu, vì quá khứ là những gì xưa cũ
Ai cũng cần có những giây phút chẳng-thể-gọi-tên.

6 thg 11, 2016

Dạ khúc





Dạ khúc đâu còn mà nghêu ngao tiếng hát

Bản nhạc khi xưa anh đem trả mây trời
Nhắc làm gì khi thu đã chơi vơi
Đông lại đến... mơ gì ... nơi xa lắm

Em ngồi đây, trong căn phòng lặng vắng
Đếm đong chi, giọt nắng cuối mùa... rơi
Dạ khúc đêm mưa... nay tí tách chơi vơi
Anh đừng hỏi... vì đông thời...lại đến