Trang

21 thg 2, 2017

Bỗng nhận ra em chẳng là em nữa



Bỗng nhận ra em chẳng là em nữa
Nỗi xanh xao giăng trên khóe mắt buồn
Chật vật, cồn cào trong những đêm ngủ muộn
Máu ứa trên môi mà vẫn chọn mỉm cười.

Ở ngoài kia có bao nhiêu con người
Giấu rét buốt vào tim, đem nụ cười trao cho kẻ khác?
Để đêm về sau khi lớp phấn son phai nhạt
Tự ôm mình..ôm trọn nỗi cô đơn



Cuộc đời này, người yêu và người được yêu..
Ai sẽ hạnh phúc hơn?
Hay đều mang nửa mảnh tình dang dở
Hai trái tim liệu có hòa cùng nhịp thở
Sưởi ấm lòng nhau khi mùa gió trở về bên hiên nhà.

Có những điều giờ em mới hiểu ra
Bầu trời rộng, còn kiếp người thì quá bé nhỏ
Nên kỉ niệm buồn của những năm tháng đó
Cứ gởi gió mang đi..
Lưu giữ nữa làm gì.

Em đứng trước gương nhìn lại tuổi xuân thì
Bỗng thấy thương mình hơn bao giờ hết
Qua bao đau khổ, tổn thương..và trái tim đầy tì vết
Cũng biết mình cần mạnh mẽ mà bước đi.

(Đôi lúc không cần phải tính toán, nghĩ suy
Chỉ là..
Đừng đánh mất bản thân mình vì một người nào khác)

VA-N

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét