Trang

16 thg 10, 2017

Hà Nội ngày trở gió



Ngoài kia, trời đã trở lạnh, từng chiếc khăn mỏng đã được quàng thêm cho bớt đi cái lạnh đầu mùa. Vẫn là gió và mưa, thấy tay mình lóng ngóng trước những đổi thay của thời tiết.

Lại một mùa đông đang đến, em vẫn co ro trong cái rét chỉ muốn tìm hơi ấm của đôi bàn tay ai đó… mà xa vời vợi. Thu đã tàn rồi ư? Đông năm nay đến sớm với trận lụt lịch sử khiến bao người chao đảo mất nhà, mất cửa bơ vơ trắng tay, mới thấy không gì tàn phá bằng thiên nhiên, mới thấy cuộc sống sao mà mong manh quá. Chẳng biết ngày mai sẽ ra sao.

Lại ngồi nghĩ vu vơ, buồn về mọi thứ xung quanh,…điều gì sẽ đến, điều gì sẽ đi sau tất thảy tháng năm dài vô nghĩa…gặm nhấm nỗi buồn sen vào đôi bàn tay giá lạnh thấy mình cần nhiều hơn nữa nhưng mà… “Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu?” …. Em cũng không biết chỉ thấy lòng trống rỗng, lâu rồi chẳng viết được gì cho nên hồn…thấy mệt mỏi với guồng quay của cuộc sống. Cứ phải gồng mình mãi thế này… có mệt mỏi không em?... Đôi khi muốn buông bỏ tất cả, muốn trốn đi một nơi nào đó một mình ta chẳng thiết gì thực tại…mà không làm sao buông…Lại tự an ủi mình, nhìn bao nhiêu người mất nhà cửa ngoài kia sau cơn bão….họ còn trắng tay sao vẫn phải tồn tại….thì hà cớ chi mình buông tay? Em vẫn tự tin mình là người bản lĩnh, vậy mà sao có những giây phút thấy trùng lòng đến thế…thể như hết cả hơi sức để thở…chỉ muốn được buông trôi…

Hà Nội lạnh rồi,
Em nhớ phải thêm khăn
Cho ấm nhé, tự thương mình đi nhé
Cuộc đời ngoài kia có biết bao ngả rẽ
Em chọn bên nào?
Cũng vẫn phải duyên, xinh

Dẫu ngoải kia cả thế giới phụ tình
Em vẫn phải yêu mình hơn thế nữa
Ba mẹ cho em một trái tim biết nhớ
Chẳng thể vì người mà đập vỡ, buông lơi

Hạnh phúc do mình em hãy nhỡ em ơi
Trời chẳng phụ…lòng người …em hãy nhớ
Cứ trao yêu thương, cho dù là lầm lỡ

Rồi có ngày, hạnh phúc sẽ quanh ta

9 thg 10, 2017

Đừng





Đừng về lại dấu xưa ngày cũ
Đừng bắt em phải nhớ lại nơi xa
Đừng quay về chốn nẻo ước phồn hoa
Em lại nhớ... cơ mà ... không được nhớ

Đừng nhắc nữa, đuyên tình xưa đã lỡ
Đừng cho đi bỡ ngỡ... buổi ban đầu
Đừng nhớ nữa và đừng có mưa ngâu
Em lạnh lắm... mưa sầu... thêm buốt giá

Cám ơn anh vì những gì nghiệt ngã
Để yên bình nấn ná mãi không nguôi

Cm với TK

2 thg 10, 2017

Trả lại em


Trả lại được không anh?
Những năm tháng đã qua
Những yêu thương ủ dài theo năm tháng
Những nhớ nhung
Qua từng câu ý chạm
Những vui buồn hờn giận lúc yêu xa

Trả lại được không anh?
Nước mắt nhạt nhòa
Khi niềm tin đã không còn chỗ đứng
Khi trái tim không còn nơi tiếp sức
Tình yêu này
Cháy rực
Hóa tàn tro

28 thg 9, 2017

Em về đây





Em vẫn về nơi dấu xưa ngày cũ
Thu đâu đây, mà người đã xa rồi
Hàng cây này vẫn nẩy lá đơn côi
Thu vẫn đến và neo mình trút lá

Anh có nghe mùa xưa...khi nhớ quá
Nhắc đôi lời thêm nấn ná mùa yêu
Em về đây... rồi dệt mộng phiêu diêu
Ai lại nỡ...buông chiều... rơi ký ức.


Cm với Từ Không

21 thg 9, 2017

Giá như



Giá như ngày hôm qua
Đừng đốt mình cháy cả
Thì bây giờ dư giả
Đâu đến mức... trắng tay

Giá như ngày hôm nay
Em đừng... thôi.. ký ức
Thì trái tim trong ngực
Đâu đến nỗi lắt lay

Giá như ngày mai đây
Môt bàn tay chờ đợi
Dìu em về bến mới
Hạnh phúc đã tròn vay




15 thg 9, 2017

Ngủ đi một giấc mơ ngoan





Ngủ đi một giấc mơ ngoan
Cớ sao em vẫn cứ còn đợi trông?
Gió lặng từ buổi hừng đông
Đến khi đêm muộn mà lòng chưa yên.

Đường dài nặng nỗi niềm riêng
Đêm trần thế dẫu ưu phiền - ích chi?
Ngủ đi em
Cánh chim di
Tình xa ngái...
hỏi còn gì mà mong?

Khép nào, một giấc long đong
Ngày mai rồi nắng sẽ hồng chói chang
Ngủ nhé em
Mặc lỡ làng...
Ngoài kia Thu đã khẽ khàng nhẹ qua!


(Huân Trần)

9 thg 9, 2017

Thu đã về!




Thu về rồi đó anh
Có nghe lòng bâng khuâng
Khi ngoài kia cây bắt đầu gieo thương nhớ
Từng đám lá vàng xanh rơi vụn vỡ
Cơn gió nào cuộn nhớ níu tơ vương

Thu đã về
Ấp ủ mãi mùi hương
Của hoa sữa ngày xưa nồng nàn gây nhung nhớ
Của chiều Hồ Tây gió buồn chen nhịp thở
Em bây giờ... trái tim đau vỡ nửa
Bước vội vàng
Quá lứa trước hoàng hôn

3 thg 9, 2017

Mùa Vu Lan lại về!

  



Thời gian nhanh quá, thấm thoát đã hết nửa năm, đất trời vẫn tiếp tục vòng quay xuân hạ thu đông và ngày lại tiếp ngày qua... Một mùa Vu Lan nữa lại về, những cảm xúc ngỡ tháng năm đã xóa nhòa hay phai nhạt. Những nỗi buồn và niềm đau đã dịu lại theo thời gian. Nhưng đến hôm nay, khi chạm tay vào mùa nhớ, chạm tay vào những kỷ niệm, em chợt nhật ra... tất cả chỉ  lắng xuống dịu lại tại thời điểm mà thôi. Để rồi khi vô tình chạm vào nơi đây... vẫn vẹn nguyên những cảm xúc ngỡ đã xa xưa ấy...

19 thg 8, 2017

Nói thương, yêu, nhớ đã đời




Nói thương, yêu, nhớ đã đời
Đến khi ngược lối một lời cũng không!

Ta y như
một dòng sông
Người y như nước xuôi dòng đổi thay.

Ta y như
một thân cây
Quanh năm đứng ngắm áng mây qua đầu.

Nếu không phải là kiếp này
Cũng xin đừng hẹn kiếp sau làm gì
Bởi cũ rồi, bởi chia ly
Chỉ mong một kiếp, một đời là quên!

#ThúyNhân


12 thg 8, 2017

Em về nơi ấy



Em về nơi ấy chiều nay
Bâng khuâng nhớ lại dấu giầy hôm xưa
Bằng lăng giờ đã lưa thưa
Phượng thì tàn úa như chưa bắt đầu

Em về nơi ấy chờ lâu
Mà đâu dám gọi anh đâu... chỉ tìm
Sợ làm ai đó lặng im
Sợ làm ai đó im lìm giận anh