Trang

31 thg 12, 2017

Chiều cuối năm



Chiều nay chiều muộn
Cuối năm
Lặng lẽ nhốt lòng
Chẳng bỏ đi hoang
Ngày thường
Đổi tại thời gian
Hôm nay 
Đổi tại
Gian nan kiếp người

Đi qua mùa gió





Cuối đông rồi mùa vẫn cứ thốc gió từng cơn
Em vẫn cô đơn nhưng không còn dỗi hờn anh nữa
Mùa bỏ đi hoang nay quay về cuộn mình bên bậu cửa
Em lạnh lắm rồi chẳng thể nào lần nữa được đâu anh!

Vết thương kịp lành, em mới thấy trời xanh
Không u ám như ngày xa anh, em vẫn thường hay tưởng tượng
Dại khờ đã thôi, cũng không còn ương bướng
Bấu víu một đoạn đường khi ngược hướng yêu thương!

17 thg 12, 2017

Mãi hôm qua



Mùa đông đến, mang một bông hồng nhỏ
Gói trong lòng, bỏ ngỏ... để héo khô
Tình không nỡ...mà sao người lại khổ
Góp cho nhau chút nỗi nhớ dư thừa

Mùa đông đến, lời xưa ai đã hứa
Bỏ quên mình em ngỡ chẳng phôi pha
Mà bữa nay đông về bên phố xá
Mới thấy mình... ngờ ngệch... mãi hôm qua

11 thg 12, 2017

Người hãy trả lời tôi




Người hỡi, bao lâu rồi
Lần cuối ta gặp nhau?
Người giờ nơi xa ấy
Có vướng giọt nào sầu?

Biết người những đêm thâu
Có nghiêng mình trăn trở?
Những gì ta trót nợ
Lẽ nào người đã quên?

Những khoảng trống mông mênh
Có khiến người lạc lõng?
Còn chút gì lắng đọng
Tận sâu thẳm người không?

Có mơ ước viển vông
Ngày "Châu về hợp phố"?
Chức-Ngưu kia hội ngộ
Lẽ nào quá xa xôi?

Người đi ngang đời tôi
Không nhớ gì sao người?
Người hãy trả lời tôi!
Người-đang-khóc-hay-cười???

_Huân Trần_




19 thg 11, 2017

Chào em cô gái mùa đông



Vậy là mùa Họa Mi nữa lại về, em vẫn đẹp như thế, từng bông cúc mong manh trắng tinh đung đưa trong gió đón chào cơn gió lạnh đầu mùa của Hà Nội.

Hà Nội lại có Họa Mi trong một mùa hoa ngắn ngủi, mới chớm mùa thôi mà em đã cảm thấy nao nao khi nghĩ đến ngày chia tay Họa Mi….Thôi hãy cứ yêu những gì mình đang có, mặc ngày mai sẽ ra sao. Hãy cứ vui với những gì đang nhớ, cho dù nỗi nhớ chưa bao giờ là mãi mãi. Họa Mi cũng vậy đến rồi đi, có bắt đầu thì cũng có kết thúc, có gặp gỡ thì cũng có chia xa, có yêu thương thì cũng có nhạt nhòa… âu cũng là lẽ tự trên đời.

5 thg 11, 2017

Sao chẳng nói chia tay



Thu đã hết tơi tả bởi mùa đông
Nghe lạnh giá sao lòng...không vơi nắng
Vì nhớ quá nên đâu ngờ xa vắng
Vì yêu thương nên ngỡ vẫn ngay gần

Thu đã hết, đâu cần đông vội vã
Mà sao nghe rét giá quẩn quanh đây
Xòe tay với, mà tìm hoài đâu tới
Thu đi rồi,sao chẳng nói ...chia tay

Cm với TK

29 thg 10, 2017

Thu cạn


Hôm qua đọc thấy nực cười
Cười cho duyên kiếp tình người chớ trêu
Ngày xưa cạn nhớ rằng yêu
Đem lời thề thốt muôn chiều đón đưa

23 thg 10, 2017

Thế là trời cũng ngả sang đông



Thế là trời cũng ngả sang đông
Sau rất nhiều ngày bồng bềnh trong thu, hạ
Mùa đổ lạnh trên những vòm xanh lá
Sau những thanh thuần là nỗi nhớ rất em!

Em muốn mình là tất cả thói quen
Là điều đầu tiên anh nghĩ về khi đông đến
Là trong veo những thật thà hứa hẹn
Là lẽ giản đơn anh thương mến một đời!

16 thg 10, 2017

Hà Nội ngày trở gió



Ngoài kia, trời đã trở lạnh, từng chiếc khăn mỏng đã được quàng thêm cho bớt đi cái lạnh đầu mùa. Vẫn là gió và mưa, thấy tay mình lóng ngóng trước những đổi thay của thời tiết.

Lại một mùa đông đang đến, em vẫn co ro trong cái rét chỉ muốn tìm hơi ấm của đôi bàn tay ai đó… mà xa vời vợi. Thu đã tàn rồi ư? Đông năm nay đến sớm với trận lụt lịch sử khiến bao người chao đảo mất nhà, mất cửa bơ vơ trắng tay, mới thấy không gì tàn phá bằng thiên nhiên, mới thấy cuộc sống sao mà mong manh quá. Chẳng biết ngày mai sẽ ra sao.

9 thg 10, 2017

Đừng





Đừng về lại dấu xưa ngày cũ
Đừng bắt em phải nhớ lại nơi xa
Đừng quay về chốn nẻo ước phồn hoa
Em lại nhớ... cơ mà ... không được nhớ

Đừng nhắc nữa, đuyên tình xưa đã lỡ
Đừng cho đi bỡ ngỡ... buổi ban đầu
Đừng nhớ nữa và đừng có mưa ngâu
Em lạnh lắm... mưa sầu... thêm buốt giá

Cám ơn anh vì những gì nghiệt ngã
Để yên bình nấn ná mãi không nguôi

Cm với TK