Trang

27 thg 12, 2016

Tàn một mùa hoa





      Năm nay Họa Mi đến muộn nên đến Noel vẫn còn nhìn thấy đâu đó một vài bó trên các xe hoa chạy dọc theo nẻo đường Hà Nội. Cho dù có cố níu giữ đến bao nhiêu thì cũng không thể nằm ngoài vòng quay của tạo hóa, cho dù có lưu luyến bao nhiêu thì lời chào tiếp theo bao giờ cũng là lời tạm biệt. Và cho dù có nở muộn thì rồi cũng đến lúc tàn muộn mà thôi... chẳng có gì là mãi mãi.

Ngủ đi em





“Đêm khuya rồi, nhắm mắt ngủ đi em,
Cuộc đời ngoài kia vẫn bon chen nhiều lắm
Nhớ đắp thêm chăn giữ cho mình thật ấm
Phải thương mình,  trước khi muốn thương ai…”

Đừng nghĩ nữa em, đừng lo lắng điều chi
Qua những bão giông nắng sẽ về…sẽ ấm
Sẽ có người đến bên em…và nắm
Bàn tay gầy…trao hơi ấm cho em.

18 thg 12, 2016

Phải chi em biết




Phải chi em biết yêu là dang dở
Sẽ chẳng để mình gặp gỡ buổi ban sơ
Phải chi em biết tình là giấc mơ
Sẽ chẳng tin gì câu nhớ người thơ

Phải chi em biết yêu thương dối lừa
Để khỏi đưa mình vào chốn bơ vơ
Phải chi em biết lời hứa như vờ
Để khỏi cược mình mất nửa thanh tân

10 thg 12, 2016

Chào tháng 12




Chào tháng mười hai với hai vai trĩu nặng
Một năm ròng lẳng lặng
Đã trôi qua
Ngồi một mình với đêm vắng phôi pha
Nghe được mất phong ba
Đời
Ác thật

8 thg 12, 2016

Em nói


Em nói không là có
Em nói ghét là yêu
Em nói nhiều là nhớ
Em nói hớ...là buồn

Nói vậy mà nghe luôn
Làm sao cho khỏi khóc
Đừng tin - anh nói dóc
Để khỏi lệ hoen mi

24 thg 11, 2016

Mỗi mùa hoa lại về




Thôi mình về đón lại đóa hoa xưa
Nghe gió thổi đong đưa mùa năm cũ
Họa Mi ơi!
Em cứ xinh quyến rũ
Mặc ngoài kia mưa gió đến lạnh lòng

Mặc ngoài kia không đón đợi, chẳng người mong
Em vẫn cứ thong dong mà tạo dáng
Cuộc đời này đâu cần phải lắng gạn
Một mình em,
Tỏa sáng có sao đâu

20 thg 11, 2016

Chào em, cô gái mong manh





  Vậy là Họa Mi đã về vào đúng ngày lễ, năm nay rét muộn nên em cũng về muộn để bao người mong ngóng tin xa. Hà Nội vẫn nắng đó là lý do cho sự chậm trễ ghé thăm của em, cô gái mong manh.

    Tự nhiên trong đầu chị lại nghĩ khác mọi năm, cứ như mùa Họa Mi đến là một cuộc ghé thăm chớp nhoáng , vừa đến, để lại cho lòng người bao lưu luyến, vừa đủ yêu thương nhung nhớ, vừa đủ dịu dàng e lệ, vừa đủ mong manh trong tiết trời đông giá rét của Hà Nội, vừa đủ để nhớ... rồi vội vàng ra đi nói lời tạm biệt hẹn đến những tận mùa sau. 

17 thg 11, 2016

Em bỏ ngày xuôi ngược



Em bỏ ngày xuôi ngược
Bỏ nỗi nhớ miên man
Về làm em hôm trước
Hồn nhiên đến ngỡ ngàng

Anh đừng quay đầu lại
Cứ thế mà đi đi
Tiếc chi loài cỏ dại
Hương sắc không có gì

13 thg 11, 2016

Thôi em đừng nhớ cho nhau phiền lòng






Tháng 11 đã về qua giữa cửa
Mà sao em vẫn chưa ghé thăm nhà
Họa Mi ơi! Sao vẫn cứ cách xa
Cho nỗi nhớ ngân nga chiều cuối phố

Đông đến chưa? Sao bỡn bờ nhớ ngõ
Cứ rập rình... đi ở... lại chia ly
Thu đi rồi!... ừ ! thì đã ra đi
Đông cũng đến? Mơ gì thu đã lỡ

Viết cho người đàn bà trong bóng tối ta thương!


Muộn lắm rồi,  nhưng chừng này ta mới giật mình ao ước 
Về giụi đầu lên ngực em mà ngủ ngon lành 
Vứt hết ngoài kia phú quý,  vinh hoa,  phù phiếm đời thường 
Hít hà vồng ngực xanh xao mà thương cho đến kiệt cùng sâu thẳm! 

Thương những lần vì ta dối mình mà em đau không dám nói 
Thương từng đêm mông lung trong bóng tối 
Em mỏi mòn chờ đợi một dòng tin 

12 thg 11, 2016

Chẳng ai yêu mãi được một người, quan trọng là ai sẽ vì mình mà ở lại mà thôi


Chẳng ai yêu mãi được một người, quan trọng là ai sẽ vì mình mà ở lại mà thôi. Đến một độ tuổi nào đó nhất định trong cuộc đời, chúng ta sẽ tự hiểu được rằng tình yêu vĩnh cửu là thứ không hề tồn tại trên đời này.

Dù có sâu đậm bao nhiêu, có khó khăn thế nào thì tình yêu rồi cũng phải phai nhạt theo thời gian. Vì bản thân tình yêu vốn dĩ bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc ở thời đại nào cũng chỉ mang tính thời điểm cho nên lẽ dĩ nhiên mà tình yêu cũng chỉ có thế tồn tại ở một khoảng thời gian nhất định như vậy. Đến hòn đá còn có thể mòn, huống gì là lòng người dành cho nhau.

Anh



Anh,
Em chẳng buồn, chẳng khóc gì đâu
Khi thấy anh ngồi suy tư bên ô cửa đầy nắng
Là lúc em biết cần cho anh một khoảng lặng..
Để anh nhớ về một người đã từng thương lắm, ngày xưa.

Người ấy đã từng được anh đưa đón những chiều mưa
Cũng đã từng được anh ôm vào lòng để vỗ về, an ủi
Em chẳng ghen đâu, vì quá khứ là những gì xưa cũ
Ai cũng cần có những giây phút chẳng-thể-gọi-tên.

6 thg 11, 2016

Dạ khúc





Dạ khúc đâu còn mà nghêu ngao tiếng hát

Bản nhạc khi xưa anh đem trả mây trời
Nhắc làm gì khi thu đã chơi vơi
Đông lại đến... mơ gì ... nơi xa lắm

Em ngồi đây, trong căn phòng lặng vắng
Đếm đong chi, giọt nắng cuối mùa... rơi
Dạ khúc đêm mưa... nay tí tách chơi vơi
Anh đừng hỏi... vì đông thời...lại đến

31 thg 10, 2016

Gió lạnh đầu mùa





     Chào tháng 11 với cái lạnh diết da khiến em cũng thấy chênh vênh khi mùa cúc Họa Mi lại về. Báo hiệu mùa thu đã qua đi đầy tiếc nối, nhưng lại được đền đáp bằng một tháng tinh khôi với Họa Mi dịu dàng trong tiết lạnh đầu đông. 

25 thg 10, 2016

Chẳng thể nào



Chẳng thể nào quay lại được đâu anh
Tình đã đi làm sao mà níu lại
Yêu thương xưa giờ không thể nhẫn nại
Yêu lại từ đầu... em ngại lắm... sợ đau

18 thg 10, 2016

Nếu đã là định mệnh...





      Hà Nội se lạnh, cái lạnh khiến em cảm thấy mình thèm hơi ấm hơn bao giờ hết. Cũng con đường thân quen bao nhiêu kỷ niệm thời học trò, giờ ngày nào cũng đi qua nhưng chẳng còn thời gian để thả mình theo gió, chỉ biến cuốn vào theo gió đi thật nhanh cho kịp giờ không muộn. Thu Hà Nội nhẹ nhàng chầm chậm, lãng đãng mà sao em chẳng còn thời gian dành cho thu nữa, những hối hả cuộn em vào, lăn tròn làm rơi đi bao nhiêu điều đã từng nghĩ là máu thịt trong tim. 

Cô ấy mỉm cười nhưng lạnh nhạt với anh



Cô ấy mỉm cười nhưng lạnh nhạt với anh
Rồi khẽ buông câu “Em chẳng còn thương nữa”
Không nên tìm về khi đã rời hẹn hứa
Người cũ chỉ cần nhớ tới đã là đau.

Cô ấy chẳng buồn như khi còn níu nhau
Mà rạng rỡ hơn rất nhiều sau tất cả
Không còn bận tâm ai, kẻ nào dối trá
Vì lòng đã an yên như lá mới qua thu.

11 thg 10, 2016

Chạm mùa





Chạm mùa vào hoa sữa
Cứ nồng nàn diết da
Chỉ còn lại mình ta
Ôm thu vàng - quyện lối

Có gì sao bối rối
Để mắt ngóng xa xăm
Vệt thời gian - ước mong
Đã bào mòn năm tháng

4 thg 10, 2016

Vàng rơi tháng 10



Rồi cuối cùng lá cũng chịu ngả vàng
Cho rụng nốt
Xốn sang mùa đã cũ
Ai ra đi đẩy thu về quá khứ
Những con đường chẳng nhớ
Đã về đâu

Có mơ nhiều cũng chẳng gặp lại mùa ngâu
Nơi anh đã... cúi đầu...lời ly biệt
Lá đâu vàng
Mà sao tình vẫn chết
Lá còn xanh
Sao vẫn khuyết hanh hao

Yêu là?



Đã biết phận người chỉ có một trái tim
Vậy mà khí phách ngang tàng mang ra đánh đổi
Nào hay buồm căng tràn ra khơi chờ gió ngàn chẳng thổi
Tan hoang trên boong em phờ phạc thương mình

Vốn dĩ đàn bà tài cáng nhường nào cũng chỉ giữ một trái tim
Vậy mà ngờ nghệch che mắt lao vào yêu cuồng nhiệt
Moi hết ruột gan nuôi ngọt ngào ngờ đâu húp toàn đắng nghét
Em say men em mà tưởng tiệc sẵn của người

Mẹ ơi…Họ lại quay về và nói họ thương con,


Mẹ ơi…
Họ lại quay về và nói họ thương con,
Nói vẫn còn yêu và xin lỗi về những điều xảy ra trong quá khứ.
Họ xin con một lần tha thứ
Bỏ qua hết lỗi lầm mà họ đã gây ra.

Mẹ ơi…
Con biết mình chẳng thể nào sánh kịp với người ta,
Mà chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi giữa mênh mông sa mạc.
Chút tự tin cuối cùng trong con cũng cạn
Lúc họ ra đi…
Bỏ con bơ vơ lạc bước giữa dòng đời.

24 thg 9, 2016

Đêm





Đêm
Đêm trườn mình qua vũng lầy nỗi nhớ
Bới cô đơn lên ngực vỡ
Lằn danh
Lại một đêm trăng khuyết vỡ lại lành
Soi bóng nhớ
Tanh bành cơn giông gió
Em ngồi đây
Hoen mờ đôi mắt đỏ
Gối chăn đơn
Xếp đó vắt ngang đời


21 thg 9, 2016

Anh đến thăm em




Anh đến thăm em
Sau những tháng năm dài xa cách
Thời gian lẩn tránh
Đeo đẳng nỗi niểm riêng
Anh đến thăm em
Để tìm lại bình yên?
Của những ngày xưa cũ
Quá khứ ngoan ngủ
chẳng còn thức dậy hôm nay

17 thg 9, 2016

Đêm tàn




Thời gian đã chứng minh
Khóe mắt
Nhàu năm tháng
Nét thanh xuân
Lắng cạn
Mời gọi
Toàn nếp nhăn
Mà sao cứ
Khăng khăng
Đốt tình
Trong ly biệt
Nhoi lên
Vùng ngực chết
Tim cứ gọi hồi sinh
Mà chẳng có bình minh
Để mắt môi
Khát cháy


16 thg 9, 2016

Xin em...



    



  Đêm qua, trăng tròn vành vạnh, có lẽ cả năm trăng hôm qua là đẹp nhất… và rồi cũng tàn đêm. Trả lại mai kia một khuôn trăng gầy guộc với cái tiết thu nóng như hè. Thời tiết năm nay chẳng chiều lòng em cứ mưa suốt tuần rồi lại nắng cháy da. Chẳng còn thấy đâu cái dịu dàng ảm đạm của thu, chẳng thấy đâu cơn gió se lạnh cùng vô vàn lá vàng quấn lấy từng bước chân em lãng du vô định.

Say



Người ta bảo đàn ông khi say thường nói thật lòng mình
Còn phụ nữ say thường lặng thinh và có khi òa khóc
Cuộc đời ngoài kia quẩn quanh bao khổ đau khó nhọc
Nên họ thường mượn những cơn say để sống đúng với chính bản thân mình

Đôi khi em cũng muốn uống cạn vài chén để tự vấn lòng mình
Nhưng chỉ nhấp một ly thôi đã thấy mệt nhoài trong suy nghĩ
Có những điều nên tự giấu đi và trải qua một mình thôi nhỉ!?
Say làm gì….có sung sướng đâu anh!

13 thg 9, 2016

Cõi tạm



Về đây nhặt lá vàng rơi
Mênh mang cõi tạm, nửa vời nhân duyên
Kiếp người đâu bến bình yên
Để em trút bỏ ưu phiền ... tháng năm

Loanh quanh lại đến hôm rằm
Trăng tròn, trăng khuyết mười năm khuyết tròn
Phận mình con nước chon von
Tóc pha sợi bạc, mắt mòn mỏi trông

11 thg 9, 2016

Buông nhau đi






Buông nhau đi cho thoát khỏi đớn đau
Đời nghiệt ngã nên vàng thau lẫn đá
Lời hứa xưa giờ thôi xin buông thả
Để lòng người dư giả...
Khỏi ăn năn

Buông nhau đi cho thoát khỏi gối chăn
Ôm mộng ảo xây lâu đài trên cát
Ngỡ như điên yêu cuồng trong bỏng khát
Rồi cuối cùng,
Rượu nhạt
Chén ly bôi

7 thg 9, 2016

Khúc biệt




Tin chi lời hứa  khi trăng khuyết
Mà đen tình khúc biệt  mê cung
Nặng lòng hai chữ tương phùng
Để đêm vò xé, mơ vùng hanh hao

Bao năm chờ đợi mong hội ngộ
Trả lại thu về cạn tiếng rao
Ai đem thơ thả trăng sao
Mây đùa liễu r, nắng bào cúc phai

5 thg 9, 2016

Buông đi em - Cho nhẹ cõi mai sau



Thôi em
Đừng trách chi những điều đã cũ
Lời yêu thương không giữ bởi thời gian
Đã có thời
Giờ khép lại sang trang
Cho lòng nhẹ 
Hành trang đời tiếp bước

Thôi trách chi
Những lời xưa nguyện ước
Giấc mơ đời
Năm tháng sẽ phôi pha
Duyên không đặng
Trước sau cũng chia xa
Em đừng nhớ... Kẻo là
Đau thêm nữa


28 thg 8, 2016

Bàn tay vẫn lạnh



Bàn tay gầy guộc ngón thon
Em đưa anh nắm cho tròn đắm say
Bao mùa lá rụng đầy tay
Bàn tay em vẫn lắt lay một mình

Mùa đông lạnh giữa đôi mình
Hai tay chẳng ấm vì tình mãi xa
Co ro lạnh giữa chiều tà
Anh đi bỏ lại đôi ta khoảng tình


26 thg 8, 2016

Chia tay rồi tháng 8!




      Vậy là tháng 8 đã nói lời tạm biệt sau bao nhiêu mong đợi, tháng 8 lại ra đi như vốn dĩ quy luật tự trên đời. Nhưng mùa thu vẫn còn đây, bên em trong những niềm nhớ mong khắc khoải. 

       Từng đám lá vẫn không ngừng rơi trong những ngày Hà Nội xao xác nhớ,  và cũng chỉ vài tuần nữa thôi, sẽ chẳng còn chiếc lá nào đủ sức bám lấy khi ngoài kia lạnh đã ghé thăm. Từng cơn gió se se đung đưa nhè nhẹ cũng đủ làm rơi những chiếc lá yếu đuối không còn đủ sức bám lấy cành và rụng đầy chân trở về với đất. Vẫn lá những bước chân, những kỷ niệm, những mùa thu đã qua đi, và sẽ lại qua đi thêm bao mùa lá rụng nữa để em thấy mình hạnh phúc bên người thương mình, yêu mình như chính mình  yêu thương  người.

25 thg 8, 2016

Cho những trái tim đã đi qua tổn thương






          Dẫu có chuyện gì xảy ra đi nữa, cũng đừng bao giờ tự hỏi “mình có xứng đáng được hạnh phúc hay không?”, mà hãy luôn nghĩ rằng, “hạnh phúc vẫn đang trên đường đến”... 

        Bằng cách này hay cách khác, chúng ta đều đã từng có trong tay mình hạnh phúc; rồi vô tình, hay cố ý đánh rơi nó; để mất, rồi luyến tiếc nó và lại khát khao nó. Có những hạnh phúc lạc đường bây giờ vẫn chưa thể đến, có những hạnh phúc tìm lạc người nên nông nổi rồi cũng đã qua đi…

Ngồi đây chị chải tóc cho





Ngồi đây chị chải tóc cho
Lòng người nông cạn ai dò đâu em..

Ngồi đây có chị và đêm
Buồn đau hãy khóc cho mềm mi ngoan

21 thg 8, 2016

Riêng mình - rưng rưng



Chào nhau một tiếng 
                                       Ngủ thôi
Ngày mai còn nhớ
                                      Chia đôi cuộc tình
Chào nhau một tiếng
                                      Đi mình
Ngày mai còn nhớ
                                      Cuộc tình chia đôi


Đêm rồi đêm nữa
                                     Xa xôi
Sáng mai rồi cũng
                                    Buông xuôi phận mình
Đêm rồi đêm nữa
                                    Vô tình
Sáng mai rồi cũng
                                    Ta mình phân ly


Em về với em



Chờ một ngày em trở về cúi rạp mình xuống cánh đồng
Hôn bông lúa để thấy mình đã lớn
Quay mặt lại nhìn thành phố như một người bạn
Có một mảnh mặt trời rớt xuống trũng mắt nâu

Chờ một ngày tìm kiếm rất nhiều mà chẳng thấy mình đâu
Trong đáy túi có một điều chưa kịp làm cho tròn câu hứa
Túi bên kia có ai đó đứng dựa
Rồi bỏ rất xa không ngoái lại nhìn...

19 thg 8, 2016

Khi nào thì nên rời xa nhau







"Khi bước vào những cuộc tình thời son trẻ, mỗi người nên học cách làm quen với sự chia ly.
 Bởi dẫu sao thì điều đau đớn nhất vẫn chính là không kịp nói lời tạm biệt.

 Đôi lúc người ta yêu nhau rồi rời xa không phải vì lí do hết yêu. Mà là để lưu giữ những điều đẹp đẽ nhất còn sót lại.

Hành trình của cuộc đời mỗi người còn quá dài để chỉ vì một chút thương tâm mà dừng chân.

17 thg 8, 2016

Ừ cất bước...



Em đã gạn tháng năm cùng tận
Dâng cho người một đóa đẫm tương tư
Đem thanh xuân hiến tặng gửi thừa dư
Năm mùa lá bây giờ... nay đã kiệt

Chiếc lá cuối cùng rơi vào cung triệt
Nhẹ lòng mình buông hết mọi ưu tư
Gửi lại người tất thảy cả vinh hư
Câu thề cũ nhận dư phần  - em trả

Đi qua mùa gió






Khuya...
Có một người giữa đoạn đời loang lổ
Bước thấp cao tim nhỏ máu thành dòng
Cố chấp vá nửa vầng trăng khuyết vỡ
Mượn nụ cười để góp sóng lên sông.

Người ta đã đi về nơi xa lắm
Mảnh trăng khuya khuất lấp phía sau đồi
Sao người vẫn dại khờ men say đắm
Đóng cửa lòng và khép chặt vành môi?

15 thg 8, 2016

Chiều xưa




Chiều  xưa thu rụng bên hồ
Chiều nay thu rụng bên hồ, chiều mưa
Lá vàng  vàng nắng chiều xưa
Lá vàng vàng trắng chiều mưa, lại buồn
Hạ đi thu đến người thương
Hạ đi thu đến người buông, phận người
Còn đây vẫn dáng mây trời
Còn đây vẫn dáng, mà người khuất xa

Một đời nuôi lầm lỡ



Một đời nuôi lầm lỡ
Tưởng ai cũng như nhau
Bày đặt yêu người xíu
Mà đau tới bạc đầu

Gặp vài người đến muộn
Tin nhớ tới nực cười
Ngờ đâu người ta ngỏ
Co rúm lòng: chắc thôi!

11 thg 8, 2016

Vàng phai



Thu lại về trên đôi tay dịu vợi
Từng lá rơi khẽ thoảng thốt giật mình
Hoàng hôn tím chìa bàn tay bịn rịn
Phố nghiêng mùa nên phố cứ lung linh

Ai vẽ chậm lên tường hoa góc phố
Sắc màu kia đan kín khúc xuân tình
Xanh đỏ tím, đua nhau thì khoe sắc
Ẩn sâu trong, giăng mắc lá vàng phai

Tôi còn nợ em




Tôi vẫn còn nợ em
Cơn mưa đêm huyền thoại
Giữa lòng phố thênh thang
Cho chúng mình nép lại!

Tôi vẫn còn nợ em
Ánh hoàng hôn trên biển
Khi thuyền em ra khơi
Tôi nào đâu kịp tiễn!

9 thg 8, 2016

Mùa Vu Lan lại về!

       

    Thời gian nhanh quá, thấm thoát đã hết nửa năm, đất trời vẫn tiếp tục vòng quay xuân hạ thu đông và ngày lại tiếp ngày qua... Một mùa Vu Lan nữa lại về, những cảm xúc ngỡ tháng năm đã xóa nhòa hay phai nhạt. Những nỗi buồn và niềm đau đã dịu lại theo thời gian. Nhưng đến hôm nay, khi chạm tay vào mùa nhớ, chạm tay vào những kỷ niệm, em chợt nhật ra... tất cả chỉ  lắng xuống dịu lại tại thời điểm mà thôi. Để rồi khi vô tình chạm vào nơi đây... vẫn vẹn nguyên những cảm xúc ngỡ đã xa xưa ấy...

7 thg 8, 2016

Đã qua rồi





Đã qua rồi cái thuở mộng ban trưa
Đem đánh cược giấc mơ tất tay vào lới hứa
Đem yêu thương nhung nhớ
Trao trọn trái tim người

Đã qua rồi cái thưở yêu đến khóc - cười
Dâng hiến niềm tin đem thanh xuân ra thách thức thời gian
Đợi chờ người dù biết gian nan
Vẫn đương đầu ngọn sóng
Bám riết sợi yêu mong manh trong ngày gió báo
Huyễn hoặc lòng mình, phong phanh cài lại khuy áo
Mặc gió giật tung đời
Nào đâu biết bát nháo... lại tin yêu.

5 thg 8, 2016

Bão mùa




Hà Nội mưa rồi phố vẫn mưa
Mùa thu thỏ thẻ, bước không mùa
Bão mang gió giật đem đi hết
Ngàn lá thu rơi, bỗng dưng ... thừa

2 thg 8, 2016

Tháng 8 về rồi kìa, nghe em!




     Tháng 8 về rồi đó, cơn bão đi qua lại đón tiếp bão về, em có nghe ngoài kia từng chiếc lá nghiêng mình đón bão, run rẩy, mong manh oằn mình trước những khắc nghiệt của thiên nhiên. Quy luật của trời đất, mới thôi cơn bão điên cuồng giật tung từng gốc cây cổ thụ, đạp bằng tất cả những gì cản lại trên con đường nó đi qua. Vậy mà cũng mới đây thôi, bầu trời sau cơn bão sao bình yên đến lạ, trong veo như chưa từng có một ngày tan hoang như thế. 

1 thg 8, 2016

Mùa đi





Mùa đi qua những con đường
Phố xưa tĩnh lặng
Nhường đường
Mùa đi

Mùa đi qua nẻo chia ly
Tình ta ở lại
Miên di
Cuộc tình

Biết anh quay về lại





Biết anh quay về lại
Đòi hôn như buổi đầu
Mà môi em hư quá
Chán mất rồi...còn đâu

Bao tháng năm chờ đợi
Khiến tâm can mạnh tàn
Không sợ giông bão nữa
Nói gì đến... Vỡ tan?

31 thg 7, 2016

Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ.






                                          Phật dạy rằng: “Có hiểu mới có thương”.

Từ ngàn xưa đến nay, tình yêu luôn là mối quan tâm của con người và ngàn năm sau vẫn vậy. Tuy nhiên, yêu thương thế nào để có hạnh phúc dài lâu thì không phải người nào cũng hiểu. Ngẫm những lời Phật dạy dưới đây có thể giúp bạn chọn cho mình một cuộc sống hạnh phúc.

“Có hiểu mới có thương”
Phật dạy rằng: “Có hiểu mới có thương. Tình yêu phải được xây dựng trên cơ sở của sự hiểu biết”. Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.

Mỗi con người đều có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời. Trong cõi đời này, nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau.

Chuyện đó vẫn thường xảy ra. Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.


Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, nhưng cũng có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình. Vì vậy, chọn người hiểu và thương mình – hãy nhớ – đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.

Phải đủ bốn yếu tố “từ, bi, hỉ, xả”
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.

ST