Trang

1 thg 8, 2016

Biết anh quay về lại





Biết anh quay về lại
Đòi hôn như buổi đầu
Mà môi em hư quá
Chán mất rồi...còn đâu

Bao tháng năm chờ đợi
Khiến tâm can mạnh tàn
Không sợ giông bão nữa
Nói gì đến... Vỡ tan?

Nhìn anh mắt không đổi
Tại nước mắt khô rồi
Ngực gầy thôi tan vỡ
Nực cười nhỉ anh ơi?

Ừ qua bao bão táp
Lòng người sao nguyên trinh
Đàn bà vốn nham hiểm
Tự làm đau chính mình

Giờ đây em học được
Cách đi qua nỗi đau
Là cứ mang cùng kiệt
Dâng hiến đến bạc màu

Ngày thấy mình tội nghiệp
Ngày nhận mình đáng thương
Ngày ngửa tay mất hết
Mọi thứ ắt bình thường

Nay nghe anh tha thiết
Muốn thương nhiều như xưa
Em buồn cười đến sợ
Nhếch mép sao cho vừa?

Chỉ tiếc anh trở lại
Ngày nước mắt khô rồi
Nếu chưa môi em đã
Mềm rã rời anh ơi!

Thôi tạm biệt ngày cũ
Anh và cả hão huyền
Đàn bà bạc lắm đấy
Nhớ mà cắn răng quên...

Đi đi đừng man trá
Đóng vai kẻ trở về
Đừng gục lên yếu đuối
Xin tình vẫn u mê

Nhạt nhoà rồi ngày cũ
Hài hước rồi nhớ nhung
Hôn mà chi chán ngán
Hết yêu- phũ tận cùng!

P/s: Hãy học cách phũ như Phố đi chị em! Vùng lên để quên...

Nồng Nàn Phố

3 nhận xét:

  1. Ngày thấy mình tội nghiệp
    Ngày nhận mình đáng thương
    Ngày ngửa tay mất hết
    Mọi thứ ắt bình thường

    Trả lờiXóa
  2. Em chào chị. Em sang thăm chị và mừng chị quay lại blog.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị chào em, chị cũng vui khi em qua thăm chị. Cũng lâu lắm rồi không trò truyện với các em, nhớ phết.

      Xóa