Trang

17 thg 8, 2016

Đi qua mùa gió






Khuya...
Có một người giữa đoạn đời loang lổ
Bước thấp cao tim nhỏ máu thành dòng
Cố chấp vá nửa vầng trăng khuyết vỡ
Mượn nụ cười để góp sóng lên sông.

Người ta đã đi về nơi xa lắm
Mảnh trăng khuya khuất lấp phía sau đồi
Sao người vẫn dại khờ men say đắm
Đóng cửa lòng và khép chặt vành môi?

Này người hỡi tuổi thanh mai còn đó
Như lá xanh đương chạm ngõ xuân thì
Đừng ôm mãi một tình yêu của gió
Thoảng qua rồi đến lúc phải rời đi.

Đã đến lúc nên trưởng thành để biết
Biết bỏ - buông, biết học cách bắt đầu
Biết những chuyện tình yêu bất diệt
Chỉ thuộc về cổ tích những mùa ngâu!
... [ Gió ] ...

3 nhận xét:

  1. Đã đến lúc nên trưởng thành để biết
    Biết bỏ - buông, biết học cách bắt đầu
    Biết những chuyện tình yêu bất diệt
    Chỉ thuộc về cổ tích những mùa ngâu!

    Trả lờiXóa
  2. Em về theo gió đó ư?
    Em về với dáng ưu tư hỡi người
    Cùng tôi thắp lại khóc cười
    Cùng tôi thắp lại... từ nơi bắt đầu

    Trả lờiXóa
  3. Em có còn trong giấc mơ
    Anh nhỉ?
    Khi thu về
    Duy chỉ mỗi mình em
    Phố vẫn mùa
    Và lá vẫn rơi nghiêng
    Sao lại nhớ?
    Chiều quên
    Chiều lặng lẽ
    Nếu có thể
    Xin người về
    Thật khẽ
    Để mình em
    Lặng lẽ giấc mơ anh

    Trả lờiXóa