Trang

15 thg 8, 2016

Một đời nuôi lầm lỡ



Một đời nuôi lầm lỡ
Tưởng ai cũng như nhau
Bày đặt yêu người xíu
Mà đau tới bạc đầu

Gặp vài người đến muộn
Tin nhớ tới nực cười
Ngờ đâu người ta ngỏ
Co rúm lòng: chắc thôi!


Thử dốc tim lần nữa
Đinh ninh sẽ si cuồng
Hôn thôi mà cũng tị
Hồi ấy ấy sâu hơn

Đêm đêm vò ngực cũ
Đời đàn bà không dài
Trót một lần khờ khạo
Sau nào dám tin ai?

Thanh xuân không thắm lại
Thử yêu nốt cữ này
Nhưng đời dã man thiệt
Một lần mà trắng tay

Chỉ nhớ thương người cũ
Chỉ đau đáu phai tàn
Làm sao xanh lại được
Lớp lá vàng đã tan?

Lòng ta như tro nguội
Từng cháy đến kiệt cùng
Người sau dù gió lộng
Ùa vào vẫn dửng dưng

Hoá ra đàn bà dại
Đa đoan vì đợi chờ
Thứ tình yêu nghiệt đắng
Từng làm mình bơ vơ

Làm sao bắt mình sống
Vui như ngày xa xưa
Làm sao bắt mình nhớ
Khi chưa quên trò đùa

Tháng năm không trở lại
Tim chẳng đập nhịp thường
Chừa thôi...không yêu nữa
Nhiêu đã đủ tang thương!

P/s: Thường người ta chỉ bán thuốc tăng cường trí nhớ nên những ai muốn quên phải tự học cách làm đau chính mình phải không anh?

Nồng Nàn Phố

5 nhận xét:

  1. Thanh xuân không thắm lại
    Thử yêu nốt cữ này
    Nhưng đời dã man thiệt
    Một lần mà trắng tay

    Trả lờiXóa
  2. Lá vàng phai lá rụng
    Duyên phận chẳng đong đầy
    Đừng bận tâm Mùa nhé
    Xuân vẫn nồng trên tay

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hôm qua gió heo may
      Ngang về qua ngõ nhỏ
      Xuân thì... vừa qua ngõ
      Lá vàng rớt.. ai hay

      Xóa
  3. Đời chẳng dã man đâu
    Tại nợ duyên nó vậy
    Hôm nay tìm chưa thấy
    Ai biết đâu sau này!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Loanh quanh kiếp nợ duyên
      Nên lận đẫn truân chuyên
      Ngày sau nào biết được
      Lại chuốc thêm ưu phiền

      Xóa