Trang

9 thg 8, 2016

Mùa Vu Lan lại về!

       

    Thời gian nhanh quá, thấm thoát đã hết nửa năm, đất trời vẫn tiếp tục vòng quay xuân hạ thu đông và ngày lại tiếp ngày qua... Một mùa Vu Lan nữa lại về, những cảm xúc ngỡ tháng năm đã xóa nhòa hay phai nhạt. Những nỗi buồn và niềm đau đã dịu lại theo thời gian. Nhưng đến hôm nay, khi chạm tay vào mùa nhớ, chạm tay vào những kỷ niệm, em chợt nhật ra... tất cả chỉ  lắng xuống dịu lại tại thời điểm mà thôi. Để rồi khi vô tình chạm vào nơi đây... vẫn vẹn nguyên những cảm xúc ngỡ đã xa xưa ấy...

    “Mùa Vu Lan báo hiếu.. Anh còn mẹ không anh?” câu hỏi đó lại trăn trở trong em như một vết hằn sâu không thể xóa nhòa. Chỉ vô tình một lần được nghe câu hỏi ... vậy mà cảm xúc đó đã đeo đẳng em không biết bao nhiêu năm tháng.... ngỡ đã qua đi.. nhưng giờ đây cứ đến những ngày này, cảm xúc đó lại dâng trào.

    Cũng mùa Vu Lan năm xưa, em đã chìm đắm trong những nỗi buồn khi cài bông hồng trắng nơi trái tim. Khoảnh khắc đó em mới nhận ra mình đã mất mát quá lớn... cứ ngỡ thời gian sẽ xoa dịu nỗi đau... nhưng càng về sau, càng đủ độ chín chắn với cuộc đời này, em càng thấy thấm thía mất mát đó... ngày một lớn hơn... sâu hơn... và dường như cảm xúc đó luôn sẵn sàng trong tim chỉ chờ.... òa vỡ...

     Cũng mùa Vu Lan đó, em ngỡ có anh, có một bờ vai để dựa vào lúc bão lòng chông chênh quá. Lúc cảm thấy mình yêu đuối vô cùng, chỉ cần một cơn gió lay nhẽ cũng khiến em vấp ngã. Dọc đường đi em đã không kìm được cảm xúc và gọi cho anh... một bờ vai xa vời vợi. ... thế rồi ... thế rồi bao mùa Vu Lan đã qua, em vẫn một mình lặng lẽ cài bông hồng trắng với những cảm xúc trào dâng ... vẫn một mình cô độc trên con đường tấp nập người qua. Vẫn tự nín tim mình để không òa vỡ giữa cuộc đời mênh mông này.

    Mọi thứ sẽ qua, thời gian sẽ xoa dịu vết thương, nhưng có nhiều điều đã ngấm vào máu thịt thì cho dù năm tháng có phôi pha, cho dù thời gian có cách xa em vẫn tin rằng nơi trái tim em vẫn lưu giữ trọn vẹn từng khoảnh khoắc  hạnh phúc khi còn được trên tay bông hồng đỏ.

     Mùa Vu Lan lại về, em ... rồi vẫn là em ...cho dù đã thêm tuổi mới, cho dù đã thêm lần những vết chân chim nơi khóe mắt, nhưng nơi trái tim em, hình bóng ba mẹ chưa bao giờ phai mờ theo năm tháng. Và em vẫn tin rằng, ở nơi xa nào đó vẫn có một bờ vai sẵn sàng cho em dựa vào những lúc chống chênh... chỉ có điều giờ này chúng mình chưa nhận ra nhau thôi anh nhỉ. Hãy nhận ra nhau đi anh và em tin khi đó ba mẹ sẽ thật sự mỉm cười với hạnh phúc nơi em.  

Mùa Vu Lan 2015

3 nhận xét:

  1. Mùa Vu Lan lại về, em ... rồi vẫn là em ...cho dù đã thêm tuổi mới, cho dù đã thêm lần những vết chân chim nơi khóe mắt, nhưng nơi trái tim em, hình bóng ba mẹ chưa bao giờ phai mờ theo năm tháng. Và em vẫn tin rằng, ở nơi xa nào đó vẫn có một bờ vai sẵn sàng cho em dựa vào những lúc chống chênh... chỉ có điều giờ này chúng mình chưa nhận ra nhau thôi anh nhỉ. Hãy nhận ra nhau đi anh và em tin khi đó ba mẹ sẽ thật sự mỉm cười với hạnh phúc nơi em.

    Trả lờiXóa
  2. Những nỗi buồn và niềm đau đã dịu lại theo thời gian. Nhưng đến hôm nay, khi chạm tay vào mùa nhớ, chạm tay vào những kỷ niệm, em chợt nhật ra... tất cả chỉ lắng xuống dịu lại tại thời điểm mà thôi. Để rồi khi vô tình chạm vào nơi đây... vẫn vẹn nguyên những cảm xúc ngỡ đã xa xưa ấy...
    Chị à, đọc những dòng này, em lại thổn thức
    Mong chị những bình an, hạnh phúc,và hãy tin ở nơi xa đó, ba mẹ sẽ luôn mỉm cười cầu chúc, phải k chị?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Vi đã đồng cảm với con chữ của chị, những nỗi niềm cứ khiến ta nhói đau khi chạm vào những gì xưa cũ. Có lẽ quên được là điều tốt nhất nhưng ta lại luôn lựa chọn điều tốt nhất cho mình...
      Mong chị em mình sẽ được yêu thương như những gì mình dành cho những người mình yêu thương em nhỉ.

      Xóa