Trang

2 thg 8, 2016

Tháng 8 về rồi kìa, nghe em!




     Tháng 8 về rồi đó, cơn bão đi qua lại đón tiếp bão về, em có nghe ngoài kia từng chiếc lá nghiêng mình đón bão, run rẩy, mong manh oằn mình trước những khắc nghiệt của thiên nhiên. Quy luật của trời đất, mới thôi cơn bão điên cuồng giật tung từng gốc cây cổ thụ, đạp bằng tất cả những gì cản lại trên con đường nó đi qua. Vậy mà cũng mới đây thôi, bầu trời sau cơn bão sao bình yên đến lạ, trong veo như chưa từng có một ngày tan hoang như thế. 

    Có lẽ sau mọi sóng gió của cuộc đời, khi đã nếm đủ mùi cay đắng, em lại dửng dưng với những gì đã và đang xảy ra, tĩnh lặng đến tê người. Dường như mọi thứ giờ đây chẳng còn gì có thể khuấy đảo được cái bình yên trong sâu thẳm trái tim em…. Duy chỉ có… Mùa về.

    Thu lại về, với những dịu dàng mong manh, với những buổi chiều buồn man mác, lại nhớ, lại nôn nao với những cảm xúc được thả mình lang thang vô định dọc theo con đường thân yêu của Hồ Tây. Lãng đãng ru mình với những kỷ niệm chắp vá, không đầu không cuối. Mà nói là kỷ niệm cho thêm phần thi thơ, chứ với em, vẫn chỉ là con đường độc hành riêng mình cùng kỷ niệm do chính mình huyễn hoặc mà thôi.

    Hồ Tây vẫn như ngàn đời vốn dĩ, những hàng cây rực đỏ phượng hồng và bằng lăng tím đã trở thành hoài niệm, thay vào đó là một màu xanh của lá, thi thoảng đâu đó còn sót lại một vài bông phượng lẻ loi điểm xuyết trên nền xanh huyễn hoặc. Và cũng chỉ vài tuần nữa thôi, những chiếc lá màu xanh đó sẽ lại ngả màu, vàng úa trút đầy lối đi như níu giữ bước chân ai… và rồi trở về với cội. Chỉ còn lại những cành cây khúc khửu nghiêng mình trong gió bão, xám xịt… soi mình trơ khấc trong chiều lộng gió Hồ Tây.

    Thu lại về rồi đây, với em thu mãi là mùa của những yêu thương. Cho dù không có ai bên cạnh, thu vẫn là những gì em yêu mếm và nâng niu. Hi vọng, một mùa thu đến không còn buồn như những mùa thu đã đi qua. Bình yên trong tim sẽ giúp em tìm được một khung trời mới… nơi đó có một người yêu em tha thiết như em đã từng yêu người. Nghe em!


" Tháng tám rồi kìa, mình hò hẹn đi anh
Nghe người ta bảo chuyện hẹn hò tuyệt lắm
Nắm tay người yêu hình như là rất ấm
Chứ chẳng lạnh lùng như tay của người dưng!”
ST

P/S: lâu lắm rồi mới viết, con chữ như cùn đi, đứt khúc… hay cảm xúc đã chai sạn mất rồi? Em ơi!

4 nhận xét:

  1. Tháng 8, mùa thu lại lặng lẽ về theo sau những cơn mưa ngâu dai dẳng những nỗi niềm, xoa dịu những ngày hè bỏng rát. Đâu đó cơn gió lạc mùa, lẫn trong tiếng mưa, nghe rít lên từng hồi như nỗi lòng của người lữ khách đi lạc, nghe như tàn hoang một cuộc tình. Mưa lạc lõng, chơi vơi cũng đủ buồn cho một đêm trở gió. Tháng 8, trời vẫn đổ mưa ngâu, như lưu luyến những điều gì quá đỗi. Những cơn mưa tháng 8 chẳng vội vã, cứ chầm chậm, lặng lẽ mà dai dẳng như gửi vào đó những yêu thương nhung nhớ của những ngày xa cách, đợi chờ trong day dứt chia xa.

    Tháng 8, tôi nợ một ngày của riêng Em, một nỗi đau mềm như chiếc lá sắp rơi, cây bàng sắp gầy, heo may sắp tới. Lòng buồn như cơn gió lang thang thổi mầu ký ức lùa qua tóc rối người đi nghe trong hoang hoải tìm ngày vừa cũ…

    Hà nội vào thu, tôi vẫn nhớ với thương ai, rồi mùa đông tới có còn buông lòng man mác cô liêu theo những chiếc lá vàng rơi ngoài trời hay không ?. Tháng 8 về, bâng khuâng một nỗi niềm hỏi lá đã vàng chưa…. để Mùa thu Em ở lại mãi trong tôi…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. " Chẳng chiếc lá úa nào muốn lìa cành, chỉ là nó không còn đủ sức bám lấy mà thôi" đó là quy luật của tự nhiên, khi hạ đi thu đến, hàng vạn chiếc lá vàng lại rơi khiến lòng ai nghiêng chao tìm kỷ niệm. Mà cũng có gì đâu kia chứ, sao cứ phải tự huyễn hoặc mình vì những điều chưa bao giờ hiện hữu, chưa bao giờ chạm tay tới cho dù chỉ là một bông hoa nhỏ bé mong manh, chỉ có lá rơi, lá rơi là thật khi mùa gọi mùa đang đến.
      Hà Nội vào thu, lá vàng đã rơi như trút hết những nỗi niềm ngày xa xưa đó, trở về với cội nguồi. Để là mình thật là mình trong mùa đông rét mướt. Để rồi lại hồi sinh.
      Vòng quay luân hồi với những nhân quả được mất sẽ mãi đưa chiếc lá thu phai về với nơi bắt đầu, để kết thúc những mùa xa và chỉ còn lại những yêu thương nửa vời không đủ níu sức giữ được một chiếc lá còn sót lại sau cơn bão đêm qua.

      Xóa
  2. Mùa thu vàng đã trở lại phải không MTV? Thật thích với màu vàng huyển hoặc, thật ấm áp của lá vàng hoà với màu xanh của trời, màu nâu của đất...
    VL cảm nhận như lần đầu mới vào thăm trang Blog của MTV. Rất thích MTV ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. VL đó ạ, MTV đã về lại chia sẻ với mọi người. Rất vui vì được đón lại những người bạn chân tình.
      Cám ơn VL nhiều nhá, chúc một đêm ngon giấc.

      Xóa