Trang

11 thg 8, 2016

Vàng phai



Thu lại về trên đôi tay dịu vợi
Từng lá rơi khẽ thoảng thốt giật mình
Hoàng hôn tím chìa bàn tay bịn rịn
Phố nghiêng mùa nên phố cứ lung linh

Ai vẽ chậm lên tường hoa góc phố
Sắc màu kia đan kín khúc xuân tình
Xanh đỏ tím, đua nhau thì khoe sắc
Ẩn sâu trong, giăng mắc lá vàng phai


Đã qua rồi ngày phố rét nàng Bân
Nay lại khóc lần khân vì Chức Nữ
Thất tịch chiều xưa, vẫn còn duyên đó chứ?
Thấy xao lòng, trong quá khứ… hôm qua

Vu Lan về, ta lại mỗi mình ta
Đem giáp lại, mảnh trăng tà… đã khuyết
Mộng bao nhiêu để trăng rằm muôn kiếp
Vẹn tròn nhau trong duyên thiếp - phận chàng

Lá rụng rồi, nghe tiếng rớt… vỡ tan
Ai tàn nhẫn, ném ngang toàn sỏi đá
Mong manh giữa hai chiều  đêm thật giả
Ủ đời mình gấp trả mộng liêu trai.

6 nhận xét:

  1. Một chút mây một chiếc lá vàng phai
    Cơn gió nhẹ lá rụng rồi chắc thế
    Nói sẽ quên mà thật lòng...không dễ
    Cứ nợ nhau duyên với phận thiếp chàng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hứa sẽ quên trăm lần quên lại hứa
      Chuyện tình xưa đã lỡ đã xa rồi
      Thu lại đến vàng phai rồi chắc thế
      Vậy mà sao chẳng thể, cắt duyên đời

      Xóa
    2. Thấy ngờ ngợ ,quen quen!cứ sợ nhầm!nhưng cách viết thì...giống lắm,có Phải là VC ngày xưa bên yahoo không em?

      Xóa
    3. Dạ! MTV rất vui khi BH ghé thăm và họa thơ, MTV thích cách viết nhẹ nhàng trong thơ của BH.
      À mà chắc BH nhầm MTV với ai đó, MTV cũng có blog thời yahoo nhưng vẫn là Muathuvang BH à.
      Trước lạ sau quen BH nhỉ, mong được đọc nhiều hơn những câu thơ nhẹ nhàng của BH.

      Xóa
  2. Biết bao mùa qua đi chẳng nhớ
    Chỉ còn thu để dấu đan xen
    Lá trãi đường dẫn lối xưa quen
    Chân bước mỏi sao nghe chừng thổn thức
    ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thu lại về gợi lên trong tiềm thức
      Bóng dáng xưa, thổn thức đã xa rồi
      Phố theo mùa trải dài lá vàng rơi
      Chiều rớt lại, tơi bời.. ôm xác nhớ

      Xóa