Trang

24 thg 9, 2016

Đêm





Đêm
Đêm trườn mình qua vũng lầy nỗi nhớ
Bới cô đơn lên ngực vỡ
Lằn danh
Lại một đêm trăng khuyết vỡ lại lành
Soi bóng nhớ
Tanh bành cơn giông gió
Em ngồi đây
Hoen mờ đôi mắt đỏ
Gối chăn đơn
Xếp đó vắt ngang đời



Đêm
Giật mình nghe tiếng mưa rơi
Xuyên khung cửa
Thạch sùng chơi- tặc lưỡi
Tiếng khắc lạnh
Âm vang vùng diệu vợi
Em một mình chờ đợi suốt năm canh
Biên giới lằn danh
Hạnh phúc chênh vênh kết niềm đau cùng kiệt
Nghiêng bên nào cũng khuyết
Kéo bên nào cũng hở hết
Đơn côi

Đêm
Lặng lẽ trôi cho thời gian đi mãi
Xoã tóc hờn ghen
Nơi đâu là hiện tại?
Để đốt lại mình rừng rực ánh than đêm
Âm ỉ miền quên lụi tàn vùi ngực nhớ
Niềm đau vỡ oà nghe tiếng khản khô môi
Chạm vào bóng tối
Một mình bó gối

Đêm
Đêm mãi dài thêm cho bằng chiều dài vô vọng
Cuốn em vào ngõ bóng
Rên xiết niềm đau
Chắp vá lời nguyền
Vụn vỡ
Trái tim yêu


8 nhận xét:

  1. Đêm trải dài thêm vô vọng
    Cuốn em vào sâu thẳm của niềm đau
    Bước chân hoang ngập chìm trong vô thức
    Vá mảnh đời, côi cút trái tim yêu
    ...
    VL thích ý thơ này MTV ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đêm liêu xiêu
      Đi tìm niềm tin lạc
      Gói mộng đời
      Canh bạc... đã thiệt thua
      Thôi nhủ lòng hãy tự đón và đưa
      Cho ấm lại dư thừa... em nhận hết

      ... Đêm luôn là người bạn đồng hành của ta trong mọi nỗi cô đơn VL nhỉ

      Xóa
  2. Đêm…
    Trong tiếng mưa rơi ngoài hiên vắng
    Nỗi đau câm lặng lại ùa về
    Vỡ tràn rồi bao khuất tất u mê
    Dẫu che chắn thế nào… nơi ngực trái vẫn cứ đau âm ỉ

    Đêm
    Ngồi nhìn bóng mình chông chênh trong cô lẻ
    Nhấp môi khô uống cạn mùa thu
    Rượu ai pha lai láng đường trần
    Ai say khướt giữa sóng đời chao đảo

    Bài thơ này của chị hay quá. Em ko họa nổi đâu chỉ cố nặn ít dòng cho có vậy thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đêm
      Bỏ nhớ thương vùi quên lãng
      Đem tình giới hạn đong đếm thiệt hơn
      Nửa cuộc đời son phấn đã nhạt hương
      Vẫn hớn hở trao người tơ vương
      Nhạt
      Đêm
      Ta lầm lạc
      đi tìm mình trong nốt nhạc
      Đơn côi
      Đêm
      Lại một đêm nữa
      xa như là chưa bao giờ chạm tới
      Người ơi

      cám ơn em nhiều, thi thoảng sang thăm là chị vui lắm rồi em

      Xóa
  3. Đêm em bước thật êm
    Qua vùng tâm tưởng
    hương thời gian bay
    che kín cả trùng khơi
    Lời không nói
    Còn cõi nào cho nhau
    hơn một nỗi đau
    của ngaỳ đã rất xa

    Như nụ hoa buồn nở cuối mùa chua xót
    khi thời gian quay gót phù du
    Chỉ để lại bên trời lời ru nước mắt
    hiu hắt ngàn năm
    niềm nhớ đã xa xăm.

    https://www.youtube.com/watch?v=DRUKaVgLBn4

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đêm
      Còn cõi nào cho nhau
      Để xoa bớt nỗi đau
      Ngày xa xưa giờ đâu
      Bỏ lại ta ngồi...sầu

      Đêm
      Nghe tiếng thở dài xuyên suốt canh thâu
      Thấy mình già cỗi
      Mà sao vẫn nông nổi
      Bước vào yêu mà không mang vụ lợi
      Đặt cược tim mình vào ngõ chết
      Đơn côi
      Đêm
      Còn lại chơi vơi
      Bầu bạn cùng tháng năm cùng kiệt
      Hõm khuyết
      Buông lơi

      Em cám ơn anh đã tặng em bài hát này, em rất thích các bài Không tên...thật là hợp đúng sở thích ạ.

      Xóa
  4. Đêm
    Đỉnh thở của nỗi niềm
    Đỉnh của im lìm tưởng vọng
    Máu nghiêng hồn duềnh ắp sóng đại dương
    Cuộn sát vào cào rát dãi hoang tường
    Kiệt cả nghĩ
    Suy cả lời
    Vẫn chưa thể kiềm đỉnh vợi
    Tội đêm

    Đêm
    Tát cạn đời khao khát những nỗi niềm
    Tiếng thạch sùng có tặc lưỡi bao dung thêm
    Gối có dồn vào góc thầm mê muội
    Môi đẩy đưa nhưng lời xưa theo lối
    Vẫn chùng chình nghiêng ngã bóng
    Đêm đen

    Đêm
    Tay sờ soạn phiến hao gầy chờ đợi thành quen
    Chạm nỗi mình một bóng sáng chơi vơi đớn hèn
    Bức tường nào đã phủ lối chắn
    Đời lấn chen
    Bằng hõm đen ảo ảnh
    Nhìn phía nào
    Cũng chếnh choáng
    Mong manh...
    ..
    Bài này nàng viết hay quá! Cứ như cắt ra từng giọt máu của mình vậy. Ta đang đỉnh cao chật vật hòa nhập nên theo nàng mấy câu cho nhẹ lòng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đêm
      Vùi đen vào nỗi nhớ
      Sợ con tim òa vỡ bởi những điều đã qua
      Một bóng mình ta
      Ru đời thôi
      Chắp vá
      Nỗi đau gỉ giả
      Hút từng giọt nhân sinh
      Thả ta về phiêu linh
      Trong cơn say
      Nghiệt ngã

      Đêm
      Tình yêu như màu lá
      Rụng vàng cả tháng năm
      Bỏ mặc cả đêm rằm
      Em một mình
      Hõm khuyết

      Đêm
      Cong mình gom hết nỗi niềm
      Ghé vai vào hơi thở
      Mon men
      Dưạ đỡ
      Đếm nhịp tim đời...từng nhát đứt lọc lừa
      Cứa vào nhau
      Rên siết

      Đêm
      Cũng trở về cùng kiện
      Của muôn đời vách khuyết
      Đỏ mặt mỏi mòn trông
      Giọt nước mắt đàn ông
      Hóa ra
      Là giả dối

      Đêm
      Xin đừng đưa thêm lối
      Bỏ mặc bóng vớt mình
      Ru tình
      Vào liêu trai


      Cám ơn nàng nhưng mà thấy cảm xúc đứt quãng quá, nó cứ nghẹn muốn bung ra nhưng lại không sao mà hét được...còn ý thì luẩn quẩn...giá mình là sắt đá có hơn không?

      Xóa