Trang

16 thg 9, 2016

Xin em...



    



  Đêm qua, trăng tròn vành vạnh, có lẽ cả năm trăng hôm qua là đẹp nhất… và rồi cũng tàn đêm. Trả lại mai kia một khuôn trăng gầy guộc với cái tiết thu nóng như hè. Thời tiết năm nay chẳng chiều lòng em cứ mưa suốt tuần rồi lại nắng cháy da. Chẳng còn thấy đâu cái dịu dàng ảm đạm của thu, chẳng thấy đâu cơn gió se lạnh cùng vô vàn lá vàng quấn lấy từng bước chân em lãng du vô định.


    Ai đó đã ví gái tròn trăng mười 16, như là tuổi đẹp nhất của thời con gái còn em lại thấy đàn bà đằm thắm nhất là cái độ đương xuân, cái độ đã trải qua vài mối tình, tan nát trái tim đôi lần, đủ nếm mùi hạnh phúc và đau khổ… mới biết rõ mình cần gì muốn gì và đủ trải nghiệm để biết người đối diện cần gì muốn gì. Cái tuổi không còn chông chênh mủn lòng bởi những lời yêu thương ngút ngàn mà sáo rỗng. Cái tuổi không còn rung động bởi những lời tán tỉnh được buông ra dễ dàng đến vô tư trên những mẫu người đàn ông chuẩn mực mà nếu…. không phải là người được nghe chắc em cũng chẳng tin điều đó được nói ra từ họ. Cái tuổi mà chỉ vài lần tiếp xúc đã thấy những điều mà ta chẳng mong chờ và cái gì đằng sau  những câu chuyện không đầu không cuối. Nhạt nhẽo đến vô cùng.

   Đôi khi cũng muốn mở lòng mình, muốn lờ đi những cảm xúc mà cố tạo cho mình một khoảng trống như điếc như mù để nguôi ngoai đi những mẫm cảm trong em, vậy mà sao khó quá. Cứ chạm vào, là lại bật ra, như những mũi gai đâm vào bàn tay tưa máu. Em không thể đánh lừa cảm giác mình thêm nữa.

   Lại thấy cảm thương cho phận đàn bà, tự lừa dối mình bằng những xúc cảm nơi trái tim, để rồi lại nhận lại những thất vọng sâu hơn cho những lần gặp kế tiếp. Vẫn biết cuộc đời là muôn vạn nẻo đường, người hôm nay không phải người đã gặp nhưng tại sao vết thương không lành, dù cố gắng dù gồng lên mà khi chạm vào những lời yêu sáo rỗng, những lời hứa hão huyền hay những lời thề mãi mãi… em chỉ biết cười nhạt cho sự ngu ngơ của mình hay của người đối diện… nghĩ lại thấy thương mình hơn bao giờ hết.

   Có lẽ tại em, khi niềm tin đã mất, mọi thứ sẽ chẳng lấy lại được, phải chăng chỉ giờ chỉ nhìn thấy mặt trái của những lời yêu thương, chỉ đem sự nghi ngờ vào tất thảy những người đàn ông có ý định ve vãn xung quanh, chụp cho họ cái mũ mà tự mình không muốn cũng vẫn phải tin rằng… “ Nhận thêm một lời hứa. Lại một lần khả nghi”. Vậy thì đến bao giờ? Đến bao giờ em mới tin được trên cuộc đời này còn có những yêu thương?

   Không biết nữa, vậy là lại một mùa lá vàng rơi, mùa thu lại sắp qua đi, đông đang tới. Đôi khi cũng thèm lắm cái cảm giác được nắm bàn tay ai trên con đường yêu dấu, nhưng rồi thấy lòng run rẩy nghĩ đến nỗi đau khi nhận ra đằng sau đó là dối lừa nhân danh yêu thương. Cái cảm giác đó mãnh liệt hơn nhiều mong ước được nắm bàn tay ai đó… nên em chẳng muốn mình tự làm đau mình thêm lần nữa, chẳng muốn tin rằng trong những lời yêu thương kia, có một lời là chân thật từ trái tim. Sẽ chẳng còn tin có một người sẽ bên em cho trọn kiếp con người… chẳng còn tin trên cõi đời này có ai thương mình như ba mẹ nữa, có chăng chỉ có mình tự thương mình cho cuộc sống bớt hanh hao.

   Hãy tự  thương mình sau những tháng năm thương người đi em.

   Xin em đừng để trái tim mình lầm lối lạc đường vào những lời yêu thương  giả dối để rồi lại tự đem cho mình thêm một lần nữa… mất niềm tin. 

   Xin em đừng tự làm đau mình vì những mẫm cảm ngỡ là yêu thương … để rồi lại co mình lại trong vỏ kén gặm nhấm nỗi đau mà do chính trái tim bị tổn thương đã mở lòng ra nhận tiếp.

   Xin em hãy trở về nơi chưa bao giờ bắt đầu để chẳng bao giờ kết thúc, nơi đó chỉ có mình em đón đủ nắng mưa, bằng lòng với mưa nắng. Lang thang thả mình vào những yêu thương do mình tạo ra. Chỉ nơi đó em mới trọn vẹn là em, và chẳng có ai làm mình đau thêm nữa, sẽ chẳng còn tin để mà mất niềm tin, sẽ chẳng yêu để hiểu chỉ yêu thôi vẫn là chưa đủ, sẽ chẳng còn thương để hiểu đó là động từ khó thực hiện nhất trên đời chứ không phải là tính từ vô tri sáo rỗng… nghe em.

   Và xin người đời .... đừng nói yêu em, cho thêm lần xa xót… Em xin.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét