Trang

18 thg 10, 2016

Nếu đã là định mệnh...





      Hà Nội se lạnh, cái lạnh khiến em cảm thấy mình thèm hơi ấm hơn bao giờ hết. Cũng con đường thân quen bao nhiêu kỷ niệm thời học trò, giờ ngày nào cũng đi qua nhưng chẳng còn thời gian để thả mình theo gió, chỉ biến cuốn vào theo gió đi thật nhanh cho kịp giờ không muộn. Thu Hà Nội nhẹ nhàng chầm chậm, lãng đãng mà sao em chẳng còn thời gian dành cho thu nữa, những hối hả cuộn em vào, lăn tròn làm rơi đi bao nhiêu điều đã từng nghĩ là máu thịt trong tim. 

     Qua cầu lộng gió, xa xa kia là những mảnh ghép mập mờ lẫn trong tiết trời ảm đạm chẳng rõ cõi thực  hay hư... chỉ có một màn mênh mông nước và trời. Một con thuyền lạc bến chênh vênh nhỏ bé trên màn nước mịt mù không lối...buông trôi cho dòng nước đưa đẩy.. Chỉ muốn dừng lại, thả mình theo những vu vơ mà chẳng thể... cuộc sống đang cuốn em trôi về đâu? Có lẽ đang xích đến gần định mệnh- là anh – gần hơn chút nữa.
      Đã lâu lắm rồi không còn lang thang trên con đường yêu dấu. Nơi ẩn náu của em mỗi khi buồn vui, mỗi khi chênh vênh, mỗi khi hờn ghen, mỗi khi lạnh giá... mỗi khi cần thấy mình cần yêu đến lạ.... để rồi lại nhận ra cần thêm nữa những lần chưa bắt đầu.... cứ thế em thả mình vào cõi riêng em, để ve vuốt tâm hồn bằng những ngón tay thon gầy lạnh cóng... tự sưởi ấm tim mình bằng những giấc mơ không bao giờ là hiện thực mà người đã vẽ ra cho em. Toàn lâu đài trên cát.

      Sớm nay, Hà Nội lạnh, cái lạnh vừa đủ để nhớ nhung, vừa đủ để thèm hơi ấm, vừa đủ để chênh vênh trên một miền đau vô định, em chợt nhớ... nhớ vô cùng những chiều thu ảm đạm lang thang một mình trên Hồ Tây để tìm cho mình một khoảng trống.... thèm được ủ ấm đôi bàn tay thèm được ngả đầu vào vai ai đó. Một bờ vai vững trãi cho em dựa vào lúc chênh vênh.

      Và rồi mọi thứ đã qua, tình yêu đã hết, tất cả chỉ còn là kỷ niệm với những lời hứa phôi pha nhạt nhòa theo năm tháng. Giờ đây em thấy mình bình yên đến lạ chẳng còn nôn nao về người khi thu về ngập vàng xác lá... nhưng cái cảm giác thèm hơi ấm vẫn y nguyên khi mùa chạm vào mùa thương nhớ. Anh yêu, hãy đến bên em đi anh.

      Anh, nếu đã là định mệnh... xin đừng trốn tìm với em nữa... hãy đi tìm em cho tròn đôi lứa. Em đã chờ đợi anh quá lâu rồi, đừng để em héo mòn thêm nữa. Em vẫn tin ông trời không phụ lòng người, em vẫn tin ở nơi nào đó, có một người yêu thương em tha thiết – đó là anh – đang đi tìm em... có điều chúng mình chưa gặp được nhau thôi. Rồi mình sẽ gặp, để chúng mình xoa dịu hết những nỗi đau mà người đã mang đến. Nâng em lên, cho em dựa vai vào, dìu em qua những chênh vênh và cho em lại niềm tin vào cuộc sống.

7 nhận xét:

  1. Đọc mà nghe nhói lòng quá chị ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thương thật mà chẳng chia sẻ được gì. Thật đáng tự trách mình.

      Xóa
    2. Lãng đãng chút cho nhẹ lòng thôi mà TD và VL... Xin hai người đừng phiền lòng nhé... vậy MTV buồn lắm

      Xóa
  2. Nếu đã là định mệnh
    Thì hãy cứ mình ên
    Anh sẽ đến chung dù
    Cho đời thêm giọt ấm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu đã là định mệnh
      Sao phải đợi làm chi
      Người đến chứ đừng đi
      Cho vai gầy bớt lạnh
      :) Huynh dạo này thơ nhỉ

      Xóa
  3. Nếu đã là định mệnh
    Thì mình sẽ gặp nhau
    Dẫu khi đó mái đầu
    Đã vương nhiều sương nắng..
    .
    Ta vẫn hoài thầm lặng
    Chờ người xa thật xa
    Vẫn có một mái nhà
    Đợi bàn chân trở lại..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu đã là định mệnh
      Nhất định mình gặp nhau
      Nên đừng mang nỗi đau
      Làm hành trang gặp mặt

      Nếu đã là duyên phận
      Xin người chớ lặng im
      Hãy đứng dậy đi tìm
      Em nơi này - định mệnh.
      ...
      :)

      Xóa