Trang

4 thg 10, 2016

Yêu là?



Đã biết phận người chỉ có một trái tim
Vậy mà khí phách ngang tàng mang ra đánh đổi
Nào hay buồm căng tràn ra khơi chờ gió ngàn chẳng thổi
Tan hoang trên boong em phờ phạc thương mình

Vốn dĩ đàn bà tài cáng nhường nào cũng chỉ giữ một trái tim
Vậy mà ngờ nghệch che mắt lao vào yêu cuồng nhiệt
Moi hết ruột gan nuôi ngọt ngào ngờ đâu húp toàn đắng nghét
Em say men em mà tưởng tiệc sẵn của người



Giỏi biết muôn đời yêu cũng chỉ là yêu thôi
Nhớ cũng chỉ là nhớ thôi
Tin cũng chỉ là tin thôi
Vẫn bạc lòng ra đinh ninh anh là tất cả
Ngày rừng đổ lá
Mới hay tất cả chỉ dối trá lọc lừa
Yêu là thiệt thua
Nhớ là thua thiệt
Tin là chết
Và anh nghiệt ác khôn lường
...

Chiều một mình dự tính tai ương
Em sắp sẵn hành trang toàn lo âu nước mắt
Thì ra yêu nghĩa là tự đánh mất
Đứa tỉnh táo khôn ngoan ma mãnh kiên cường
Thế vào đó là con thú bị thương
Lê chân về nơi bắt đầu mà  lọc lừa mình thắng cuộc
Thì ra đứa đang yêu nào cũng nhu nhược
Chiều trái tim để phản bội lại mình

Đủ sức non xanh
Mà úa vàng như tận thế

Đàn bà yêu là mạnh mẽ
Cầm dao đâm tim hoan hỉ trao người
Thừa biết yêu là vực thẳm thôi
Mà ... Ngu dại tin yêu là sống!

P/s: Phố luôn viết về đàn bà khi yêu...
vẫn biết ít có cuộc tình nào khi bắt đầu yêu và duy nhất đến tận cùng...
Nhưng nếu khg có trái ngang, khg có đắng đót thì sao biết vị của mật lại ngọt ngào...
Hãy đọc trang sách do chính mình viết để thấy những bước chân qua mà trân quý những gì đang có.

Nồng Nàn Phố

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét