Trang

12 thg 11, 2016

Anh



Anh,
Em chẳng buồn, chẳng khóc gì đâu
Khi thấy anh ngồi suy tư bên ô cửa đầy nắng
Là lúc em biết cần cho anh một khoảng lặng..
Để anh nhớ về một người đã từng thương lắm, ngày xưa.

Người ấy đã từng được anh đưa đón những chiều mưa
Cũng đã từng được anh ôm vào lòng để vỗ về, an ủi
Em chẳng ghen đâu, vì quá khứ là những gì xưa cũ
Ai cũng cần có những giây phút chẳng-thể-gọi-tên.



Hai người từng bên nhau sao nói quên là có thể quên
Dù mỗi người ai cũng có một cuộc sống riêng mình,đầm ấm
Nhưng đôi khi..
Kí ức lại hiện về như một thước phim chiếu chậm
Để ta xem và tự nghiền ngẫm cho cuộc đời mình.

Mỗi chúng ta ai cũng từng giữ trong lòng một bóng hình
Có lẽ đến suốt đời cũng chẳng thể nào quên được
Nên em hiểu..
Khi chị ấy ra đi đã để lại trong lòng anh một vết xước
Em-người đến sau, trao yêu thương mong vơi bớt muộn phiền.

Em biết tim anh đã từng đau đớn đến phát điên
Khi chị ấy bước khỏi đời anh quên đi lời hẹn ước
Quên cả những năm tháng tay nắm tay xuôi ngược
Chiếc lá xanh trên cành bỗng héo úa, rụng rơi.

Nhưng bão tố đã khuất xa rồi sau cánh cửa, anh ơi
Em không muốn chúng mình như hai chiếc kim đồng hồ..
Lướt qua nhau vội vã
Mình đã thương nhau, chẳng phải người dưng xa lạ
Ngày hôm qua vốn dĩ đã trôi qua mất rồi.

Cuộc sống này một số thứ mất đi..
Là để những thứ tốt đẹp hơn xuất hiện bên đời.
Phải không anh?

VA-N

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét