Trang

20 thg 11, 2016

Chào em, cô gái mong manh





  Vậy là Họa Mi đã về vào đúng ngày lễ, năm nay rét muộn nên em cũng về muộn để bao người mong ngóng tin xa. Hà Nội vẫn nắng đó là lý do cho sự chậm trễ ghé thăm của em, cô gái mong manh.

    Tự nhiên trong đầu chị lại nghĩ khác mọi năm, cứ như mùa Họa Mi đến là một cuộc ghé thăm chớp nhoáng , vừa đến, để lại cho lòng người bao lưu luyến, vừa đủ yêu thương nhung nhớ, vừa đủ dịu dàng e lệ, vừa đủ mong manh trong tiết trời đông giá rét của Hà Nội, vừa đủ để nhớ... rồi vội vàng ra đi nói lời tạm biệt hẹn đến những tận mùa sau. 


    Chị ghét cảm giác đó, cái cảm giác yêu thương vừa chạm tới, đã biết được rồi sẽ chia xa, khi mình vừa cảm nhận có gì đó để bắt đầu, thì đã nghĩ ngay đến ngày kết thúc. Khi vừa cất lời chào đón đợi trong hân hoan của niềm vui và hạnh phúc đã phải cất lời tạm biệt chia xa trong nối tiếc không nguôi. Cái cảm giác vừa có được điều mình yêu mến mong ngóng hi vọng rồi lại vội vàng vụt mất bởi sự chia ly hẹn một ngày trở lại... rời xa tạm một mùa xa hay là rời xa mãi mãi... 

     Trên cuộc đời này, có những cuộc chia ly chỉ cất lời tạm biệt, ngờ đâu lại là mãi mãi biệt ly. Ai mà biết được cuộc đời ngày mai sẽ ra sao, hứa thật nhiều, yêu thật nhiều, cứ ngỡ không có gì có thể chia lìa nhưng thực ra lại là xa nhau vĩnh viễn đến trọn kiếp không cùng. Sợ dây tình yêu ngỡ như ngăn sông lấp biển, ngỡ như vạn nẻo đường không dứt được nhưng thực tế lại quá mong manh, đôi khi ngay cả ngồi cạnh nhau nhưng ngàn trùng xa cách. Đôi khi đang tay trong tay nhưng lòng thì biền biệt ngăn sông, đôi khi chỉ một lời nói mà thành trọn kiếp ly bôi.

    Thời gian thấm thoát trôi, con tạo xoay vần, tình yêu cũng theo năm tháng phai nhạt, mùa nối tiếp mùa đi. Lại một mùa Họa Mi đến, rồi nay mai thôi, lại tạm biệt rồi chia xa, hẹn một mùa nữa gặp lại. Liệu còn được bao nhiêu mùa hoa? Liệu còn được bao nhiêu cảm xúc nhớ nhung mong ngóng đến nghẹn lời cho mỗi mùa đi qua... hay lại cảm thấy chai sạn với mùa, dửng dưng đến rồi đi... vô tri đi qua mà không còn muốn ngoái lại. Một mùa hoa dịu dàng chẳng còn đem lại cho mình chút xốn xang... 

     Chị sợ, sợ cái cảm giác khi mình hờ hững với những gì đã từng xem là máu thịt trong tim. Sợ cảm giác vô tri lướt qua đời nhau không một chút ngập ngừng, hay ngay cả khi vô tình gặp mặt mà một nụ cười cũng không nỡ dành cho nhau. Lẳng lặng rồi quay lưng, như chưa từng là một chút gì ý nghĩa trong nhau. 

    Thời gian xoa đầu năm tháng, ký ức ngày một mịt mù.. bỏ lại trong mình những cọng ký ức như mầm cây cựa mình muốn trỗi dậy lúc lại lặng lẽ gieo mình vào hư không như những chiếc lá cuối thu... hay lại trơ khấc khẳng khưu lẻ loi như cành khô giữa trời đông nghiệt ngã... mà chẳng còn muốn mình là Họa Mi mong manh trước gió thèm dựa mình vào đâu đó để nương náu yêu thương...

    Tự dưng thấy nắng giữa mùa đông, thấy Họa Mi long lanh giữa nắng... thấy lòng mình chênh chao vì những điều không thể vẫn trở thành có thể...vậy thì hà cớ gì phải níu giữ yêu thương đã mất.

    Chào em, cô gái mong manh đã ghé thăm miền yêu thương của chị, để chị kịp nhận ra rằng bên những thân thương của Hà Nội, vẫn còn em một nỗi nhớ tinh khôi, một nỗi buồn da diết trong cái rét của Hà Nội. Mùa đông lại về bên những nỗi nhớ hanh hao.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét