Trang

13 thg 11, 2016

Viết cho người đàn bà trong bóng tối ta thương!


Muộn lắm rồi,  nhưng chừng này ta mới giật mình ao ước 
Về giụi đầu lên ngực em mà ngủ ngon lành 
Vứt hết ngoài kia phú quý,  vinh hoa,  phù phiếm đời thường 
Hít hà vồng ngực xanh xao mà thương cho đến kiệt cùng sâu thẳm! 

Thương những lần vì ta dối mình mà em đau không dám nói 
Thương từng đêm mông lung trong bóng tối 
Em mỏi mòn chờ đợi một dòng tin 


Không phải đâu em! Tình yêu trong ta vẫn vẹn nguyên... 
Chỉ có điều...  Thằng đàn ông ngang tàng,  oai phong và quyền lực 
Trót dong buồm ngạo nghễ vượt trùng khơi 
Phải giả vờ thôi...  Bỏ lại sau lưng bãi bờ lạnh vắng 
Bỏ cả ánh mắt buồn thăm thẳm thiết tha đau! 

Ước một lần cầm tay nhau 
Một lần ôm nhau 
Một lần hôn nhau 
Dưới tàn bằng lăng tím ruộm...

Chiều muộn 
Ta ngu ngơ hoang vắng đến quạnh lòng 

Mà em! Đừng hối hận nha khi từng này tuổi rồi ta không mang lại cho em một niềm hạnh phúc 
( Không phải dối gian đâu 
Nhưng đau lắm cuộc tình buồn!) 

Vũ trụ tan 
Sao tàn 
Rồi nhật nguyệt... 
Có thể sẽ không còn! 
Nhưng tin ta đi... Chỉ gặp em trên cõi đời này đã ngàn lần cho ta lý do để hiểu 
Biển mặc trầm nhưng vì sao sóng nổi 
Yêu đến quặn lòng - Người đàn bà trong bóng tối của ta ơi! 
                                     
  (Không Phải Pha Lê )


   P/s: Vĩ cuồng!  Tự dưng lại muốn viết...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét