Trang

19 thg 8, 2017

Nói thương, yêu, nhớ đã đời




Nói thương, yêu, nhớ đã đời
Đến khi ngược lối một lời cũng không!

Ta y như
một dòng sông
Người y như nước xuôi dòng đổi thay.

Ta y như
một thân cây
Quanh năm đứng ngắm áng mây qua đầu.

Nếu không phải là kiếp này
Cũng xin đừng hẹn kiếp sau làm gì
Bởi cũ rồi, bởi chia ly
Chỉ mong một kiếp, một đời là quên!

#ThúyNhân


12 thg 8, 2017

Em về nơi ấy



Em về nơi ấy chiều nay
Bâng khuâng nhớ lại dấu giầy hôm xưa
Bằng lăng giờ đã lưa thưa
Phượng thì tàn úa như chưa bắt đầu

Em về nơi ấy chờ lâu
Mà đâu dám gọi anh đâu... chỉ tìm
Sợ làm ai đó lặng im
Sợ làm ai đó im lìm giận anh

5 thg 8, 2017

Tháng 8 mùa yêu



    Tháng 7 nói lời chia tay bằng một cơn mưa tầm tã, lâu lắm rồi em mới thả mình lang thang dưới màn mưa trắng xóa, mặc cho từng cơn gió xô mưa quất vào mặt rát bỏng, những giọt mưa ướt nhòe loang loáng phía trước là những ánh đèn mờ ảo trong mưa. Ai đó đã nói thích đi trong mưa vì lúc đó có khóc sẽ không ai nhìn thấy… ừ nhỉ cũng đúng phải không em?

31 thg 7, 2017

Đêm qua em đã khóc


Đêm qua em đã khóc
Thấy anh trong áo quan
Than đời sao quá ngắn
Mới vừa... đã sang trang

17 thg 7, 2017

Đỉnh dối lừa



Mưa tháng bảy
Trút buồn vui tháng sáu
Gói yêu thương trả lại đất với người
Năm tháng cũ đã nhòa xưa
Ký ức
Nay dội về…. mưa gọi… lắm chơi vơi

Về với em đi anh!
Câu thơ cũ nghẹn lời
Nay người lại buông lơi vờn kẻ khác
Tình yêu xưa … thề vượt qua ghếnh thác
Nay rêu rao… bán chác
Đổi…thêm tình

15 thg 7, 2017

Đêm tháng bảy






Anh uống cạn chưa?
Buồn đêm tháng bảy
Sao đầy trời nhưng chẳng thấy trăng xưa
Nâng ly lên, rồi lại đặt môi thừa
Đâu cạn nổi, buồn ... mưa giăng khắp lối

Đêm tháng bảy
Ai còn... ai đã vội
Trút vào đêm
Xám hối lúc đang say
Ước hẹn nhiều... rồi đổi tại men cay
Nên đành lỡ
Chia tay...
Tình khất kiệt

13 thg 7, 2017

Người đi nhặt lá mùa thu


Chị mang cả mùa Thu bước qua những nỗi buồn
Qua buổi hoàng hôn còn tím trời nhức nhối
Thì ra khi dốc cạn niềm tin cho một lần đánh đổi
Lại chỉ là những đau đớn miên man...

Em lơ đễnh đi qua mùa Thu xơ xác lá khô vàng
Trên con đường Hoàng Lan còn nồng nàn, quyến rũ
Bắt gặp chị - của - mùa - Thu - năm - cũ
Đẹp đến nao lòng, buồn man mác nơi tim!

2 thg 7, 2017

Đêm vỡ






Người đàn bà hắt bóng trong đêm
Xua tuổi xuân
Vùi đêm vào võm khuyết
Rạch đường cong thẳng tiết
Xóa đàn bà
Bỏ bóng mình
Hóa đá lẫn chua ngoa
Cố lấp liếm
Thịt da… còn non mỡ
Đem nhăn nheo
Xóa tình … vùi vụn vỡ
Bỏ mặc đời
Xuân trẻ hóa già nua


Người đàn bà soi bóng
Đòi trăng thua
Để ganh tỵ những nét thừa hữu hạn
Coi thời gian
Lẻ vừa theo năm tháng
Tóc còn xanh hào nhoáng bóng phai mờ
Góp cuộc đời.. chao chác với
Hồn thơ
Cố dằn mình… vắt đường cong cạn kiệt
Đêm hõm tròn hay khuyết
Mặc trần ai

Người đàn bà
Soi bóng
Cởi khoe khoang
Rát bỏng thịt da
Cho bõ ghét thói đời … mơ lơi lả
Mặc ngoài kia cợt nhả
Phỉnh phờ
Hờn ghen của bao kẻ dèm pha
Chua ngoa
Những ba hoa … gọi mời
Tự mỉm cười…buông xõa
Rưng rức với trăng côi


Người đàn bà
Soi bóng với xa xôi
Đắp huyệt mộ mặc đời
Chao chác thế
Vẫn một mình khuyết tình người
Dâu bể
Hắt bóng mình…. níu lệ
Đón chia phôi

Người đàn bà
Soi bóng trút sang tôi
Những mẩu vụn cuộc đời dập vùi vào
Cơ nhỡ
Sạt lở một niềm tin
Gạn bóng sấp ngửa cộn đè vào
Đêm vỡ
Hoang tim


28 thg 6, 2017

Tháng sáu - xin một chút thứ tha...




Tháng sáu về,
Anh biết phải không anh
Hàng sấu đã thay hoa bằng trái chín
Và em
Sau bao năm bịn rịn
Mình vẫn cứ chia xa

Tháng sáu về
Xin một chút thứ tha
Cho lòng đỡ
Phôi pha ngày tháng cũ
Và xin anh
Đừng đặt tên quá khứ
Đỡ thẹn lòng
Lữ thứ...kiếp phong ba

Cm với Từ Không


13 thg 6, 2017

Có nghe buồn không anh?



Em bây giờ, đã khép cửa chờ trông
Khi hạ về con ve đòi phượng lửa
Phố ngày xưa, đôi mình in gót nhớ
Em quên rồi, vụn vỡ... rớt theo mưa

Em bây giờ, cũng đã  khác ngày xưa
Chẳng còn anh – để mà cùng hò hẹn
Dẫu một mình, cũng chẳng còn e thẹn
Bỏ ngập ngừng, khi lá sấu nghiêng chao

4 thg 6, 2017

Nhớ biển


        


   Nắng, Hà Nội nắng cháy người, em chui trong cái vỏ ốc mà thấy lòng nôn nao đến lạ. Nhớ biển, thèm ra biển vô cùng. Chỉ ước giờ này được ào ra biển , dầm mình trong làn nước trong xanh quên hết đi hiện tại chênh vênh này. Ước được chân trần trên cát đi dọc bờ biển đeo tai nghe nghêu ngao hát bài hát yêu thích, hay nằm ườn trên mỏm đá nghe tiếng sóng xô bờ… thấy lòng bình yên đến lạ… Thanh thản đến vô cùng, mọi bộn bề cuộc sống như tan biến, những phút giây hiếm hoi mình được là mình, một mình thả mình với những mộng ước vu vơ và thấy cuộc đời còn cần lắm những nụ hôn.

10 thg 5, 2017

Nhân duyên

                                          

Gói lòng lại lên men miền ký ức
Buông đôi tay bất lực với thời gian
Mở lòng mình ru một cõi đi hoang
Mong tĩnh lặng
                         .....sang trang
                                               ... không dậy sóng

Ta trở về làm bạn với cô đơn



Ta trở về làm bạn với cô đơn
Sau những chuyến đi, gót chân trần đã mỏi
Chẳng còn ai bên cạnh nhẹ nhàng nói
Chỉ một lời:" Bao ngày qua nơi đâu?"

11 thg 4, 2017

Con quên mất lời mẹ dặn



Con quên mất lời mẹ dặn
Sống thản nhiên, ít dối lừa
Nên đời cho con cay đắng
Tin người quá đỗi nên thua!

Con quên mất lời bố dặn
Nghe chơi những thứ ngọt ngào
Rồi vô tình con biết được
Thương người quá đỗi nên đau.

28 thg 3, 2017

Một mùa hoa lại về!




      Vậy là mùa Loa kèn lại đến sớm hơn mọi năm, vì thời tiết nóng, năm nay giữa tháng 3 Loa kèn đã sớm ra hoa, em lại mua về cắm. Những bông kèn vẫn mộc mạc bình dị bên lọ hoa Bát Tràng, lọ cũ đã vỡ trong một lần lỡ tay. Năm nay, cũng những bông kèn đó đã được cắm vào chiếc lọ Bát Tràng mới, vẫn dung dị khiêm nhường nhưng không còn là những bông kèn của năm ngoái với chiếc lọ thân quen. Dường như khi mất mát người ta mới thấy trân trọng những thứ bình thường bên cạnh để rồi lại giá như cho những điều chẳng bao giờ lặp lại sau những lần lỡ tay buông lơi.

20 thg 3, 2017

Rồi có ngày


Yêu làm chi anh?
Rồi có ngày mình sẽ lại chia tay
Điều mà khi yêu mình chưa bao giờ nghĩ đến
Cứ mặc trái tim gào lên trìu mến
Quên đi rằng, sau mật ngọt sẽ đầy gai

Có những...



Có những thứ tưởng chừng như vô giá
Nhưng đôi khi bỗng chốc hóa tầm thường
Có những người đang hết mực yêu thương
Chỉ một câu rồi đường ai nấy bước.

Thời gian trên phận người



Người ta thường nói rồi thời gian sẽ làm nguôi dần mọi nỗi đau
Nhưng thật ra thời gian không nhiệm màu đến thế!
Khi đã cùng nhau trải qua ngàn dâu bể
Thì liệu có thể nào một sớm một chiều quên?

Cần phải mất bao lâu để không còn nhớ một cái tên?
Hay phải đi bao xa mới thôi không ngoái đầu nhìn lại?
Khi cái được gọi là "thời gian" kia cứ trường tồn mãi mãi!
Mà cuộc sống của con người thì quá ngắn ngủi, mong manh...

8 thg 3, 2017

Vô đề





Hôm nay trời lại đổ mưa
Cho lòng trĩu nặng, như vừa mới qua
Một năm, mùa lại cách xa
Bao nhiêu, ngần ấy.... vậy mà hư vô

2 thg 3, 2017

Mẹ ơi



Mẹ ơi con ở trên đời
Làm người khắc khổ kiệm lời hơn thua
Thế gian họ bán rồi mua
Bán tình bán nghĩa mưu mua bạc tiền.

Phôi pha


Qua rồi còn có hôm nay
Xin đừng quay lại những ngày đã xa
Bao năm nước mắt đã qua
Anh đừng nhắc nữa, để mà em đau
Dù sao cũng đã xa nhau
Duyên ta đứt gánh tại đâu?...bởi vì...
Phận em duyên mỏng được chi
Thôi ta buông bỏ, xuân thì đã qua
Quay lòng trả lại phôi pha
Em xin chút nắng để ta yên bình

Cm với TD

21 thg 2, 2017

Mùa yêu



Bao mùa lá đổ chiều xưa
Mà sao vẫn cứ như vừa mới xa
Bao mùa yêu đã đi qua
Mà em vẫn cứ, như là...riêng em

Bỗng nhận ra em chẳng là em nữa



Bỗng nhận ra em chẳng là em nữa
Nỗi xanh xao giăng trên khóe mắt buồn
Chật vật, cồn cào trong những đêm ngủ muộn
Máu ứa trên môi mà vẫn chọn mỉm cười.

Ở ngoài kia có bao nhiêu con người
Giấu rét buốt vào tim, đem nụ cười trao cho kẻ khác?
Để đêm về sau khi lớp phấn son phai nhạt
Tự ôm mình..ôm trọn nỗi cô đơn

13 thg 2, 2017

Valentine trắng



Đã qua rồi cái thuở ban sơ
Chỉ mong nhận được socola và hoa hồng từ người mình yêu mếm
Đã qua rồi cái thời hoang phí niềm tin
Lời thề thốt với tình yêu là bất diệt
Cứ trao đi và ta sẽ nhận hết
Những yêu thương hơn cả tháng năm ngày

Níu xuân



Xuân đến xuân đi chẳng ngỡ ngàng
Ngồi buồn ngắm mãi
Cảnh xuân sang
Dơ tay níu giữ
Mà hoang hoải
Giữ được? Làm sao khỏi lỡ làng

9 thg 2, 2017

Phía nào về phía chân trời



Phía nào về phía không anh
Để em ngoái lại ta thành có đôi
Phía nào về với xa xôi
Để em ngược gió về nơi bắt đầu

Đã quá trễ,


Đã quá trễ,
chuyến tàu em rời bến
anh lên không?còn chỗ trống cuối cùng
nhanh lên nhé,
sợ không còn kịp nữa
chuyến tàu em sắp sửa chuyển sang đông!

Đã quá trễ,
anh có muốn lên không
cánh cửa ấy sắp đóng sầm
thinh lặng
lối rẽ vào đêm là con đường xa vắng
lối rẽ lòng em là một nỗi xa xăm

6 thg 2, 2017

Phai phôi



Tháng giêng đã bước vội vàng
Đông đi xuân đến nhỡ nhàng mùa ngâu
Bộn bề nắng rớt qua cầu
Con đò đứng bóng, dãi dầu cơn mơ

24 thg 1, 2017

Đôi khi



Đôi khi ta nên sống một chút với đơn côi
Để biết có nhau trong đời là thế nào hạnh phúc.
Đôi khi nên bỏ lại dòng đời với những bon chen, thúc giục
Để hiểu thế nào là được sống với an nhiên.

Đôi khi đừng nên than vãn với những muộn phiền
Mà nên học cách vươn tới những điều ta chưa có
Trái đất quá bao la… còn riêng ta bé nhỏ
Có thể chẳng là gì nhưng cố gắng vẫn hơn không.