Trang

10 thg 5, 2017

Nhân duyên

                                          

Gói lòng lại lên men miền ký ức
Buông đôi tay bất lực với thời gian
Mở lòng mình ru một cõi đi hoang
Mong tĩnh lặng
                         .....sang trang
                                               ... không dậy sóng



Bóng hình xưa, giờ đây đứng bóng
Vẫn trọi trơ vọng ngóng một đời vay
Xuân đã tàn, hạ ngả bóng chiều nay
Nghe lộng gió
                       ... mắt cay
                                          ... đời khác vế

Chẳng đủ yêu thương nên tình thành dư lệ
Chẳng đủ chân tình để gieo quẻ nhân duyên
Sợi tơ hồng quấn mà chẳng đặt tên
Nên tình lỡ
                   ... đương nhiên
                                            ... màu ly biệt

1 nhận xét:

  1. Ui, muội đâu mất vậy!, trong entry 'Tôi bình thơ' (934), huynh có nhắc đến muội đó!, vui nhen!
    Và bài này trong chùm thơ 'Tiếng ve xưa' (932):

    Em tàn tạ mơ
    Phai phôi đơn độc giữa rừng
    Khói rơi, em đứng, lạnh lùng nét mơ
    Cây xanh sao đứng hững hờ
    Đường cong sao chẳng bóng người đón em!
    *
    Hạ xưa phượng nở bên thềm
    Mấy mươi năm đã… hom hem kiếp người
    Trưa trời ngắm phượng đỏ tươi
    Tuổi thanh xuân đó nghĩ bùi ngùi đau!
    *
    Chiều em tôi ngắm xanh xa
    Cong màu váy trắng, em tàn tạ mơ
    Tháng ngày quên mất dòng thơ
    Trời xanh quên ngắm, sáng lờ đờ trôi!

    Trả lờiXóa