Trang

17 thg 7, 2017

Đỉnh dối lừa



Mưa tháng bảy
Trút buồn vui tháng sáu
Gói yêu thương trả lại đất với người
Năm tháng cũ đã nhòa xưa
Ký ức
Nay dội về…. mưa gọi… lắm chơi vơi

Về với em đi anh!
Câu thơ cũ nghẹn lời
Nay người lại buông lơi vờn kẻ khác
Tình yêu xưa … thề vượt qua ghếnh thác
Nay rêu rao… bán chác
Đổi…thêm tình


Thương phận đàn bà cũ
Mở lòng ra tin tưởng duyên mình
Nào ai ngỡ… chân tình – là bội bạc
Nào ai ngờ…trầu cau -  là đắng chát
Một cuộc tình…
Phiêu bạt…đến không nhau

Thương phận đàn bà đã từng trải đớn đau
Ảo tưởng nhận ra đâu là duyên là phận
Ai ngờ đến giờ vẫn lận đận
Kẻ đa tình… lừa phỉnh… ngỡ yêu thương

Từng câu thơ xưa….
Đọc chỉ thấy buồn
Ai đã thề non- bóp tim mình cho ngạt
Giờ đem ra chao chát…sóng đôi

Tháng bảy về mưa trút hết xa xôi
Em trả lại… người ơi … xin nhận nhé
Nhận đi - để từng đêm soi bóng mình đơn lẻ
Đỡ thẹn lòng… cho kẻ… bạc như vôi

Chỉ buồn… năn tháng đã phai phôi
Sau tất cả mất mát đớn đau
Ngỡ người đã nhận ra … mà quay đầu nhìn lại.
Hóa ra… bản tính là mãi mãi
Đỉnh dối lừa sao sánh với yêu thương?

Hãy cứ tin đi -  gieo gì là gặt nấy
Nên suốt đời… người sẽ vậy… đơn côi…

P/S: Thấy thương cho một người đàn bà nữa… giống như em đã từng…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét