Trang

5 thg 8, 2017

Tháng 8 mùa yêu



    Tháng 7 nói lời chia tay bằng một cơn mưa tầm tã, lâu lắm rồi em mới thả mình lang thang dưới màn mưa trắng xóa, mặc cho từng cơn gió xô mưa quất vào mặt rát bỏng, những giọt mưa ướt nhòe loang loáng phía trước là những ánh đèn mờ ảo trong mưa. Ai đó đã nói thích đi trong mưa vì lúc đó có khóc sẽ không ai nhìn thấy… ừ nhỉ cũng đúng phải không em?


      Tháng 8 về với những nắng mưa xen lẫn vào nhau, nắng rát người mưa xối xả chẳng biết mai này sẽ là mưa hay nắng, nắng đấy rồi mưa đấy…. cứ như cợt đùa chênh chao. Phải đi qua những ngày mưa mới thấy cần những ngày nắng, phải đi qua những ngày nắng mới thấy thật sự cần một cơn mưa. Phải chăng khi mất đi ta mới thấy cần những điều trước đây trong tầm tay mà ta đã không biết trân trọng và yêu thương …” Nên có không giữ … mất đừng tìm”.

       Tháng 8 là tháng em yêu nhất trong năm, là mùa em yêu nhất trong mùa và là mùa với bao nhiêu nỗi nhớ, xếp lại ngăn kéo ký ức, mỗi năm tháng 8 về em lại  chầm chậm lật từng trang nhật ký, hoài niệm về tháng 8 mùa yêu… những ngày tháng hạnh phúc khi có người…vậy mà giờ đây, tháng 8 lại về… hai bàn tay em lại tự đan vào nhau tìm hơi ấm. Người ở nơi xa đó liệu có nhớ về những lời thề hẹn giữa đất trời cao xanh, trước nén hương cửa Phật…. thôi nhắc làm chi em…chuyện cũ rồi. Mọi việc trên đời này "Ai gieo gì sẽ gặt nấy" mà thôi.

       “Sự thật hôm nay không thật đến ngày mai”, nên việc một ai đó yêu rồi không yêu ai đó cũng là lẽ bình thường… chỉ buồn cho em cứ ngây thơ tin vào tình yêu mãi mãi… cứ ngỡ là những lời yêu là thật để rồi đặt trọn tin yêu vào những dối lừa… cứ ngỡ sau tất cả mất mát đau thương người sẽ tự vấn lương tâm mà sống nốt quãng đời còn lại.  Ai ngờ người vẫn không bỏ được, vẫn đi rêu rao bán trác yêu thương… thấy nực cười cho sự ngây thơ của chính mình khi đã quá tin vào một ai khác, ngoài em.

      Hà Nội đã vào thu, một ngày cuối tuần dịu mát, em lại thèm lang thang trên con phố nhỏ vòng quanh Hồ Tây để tìm lại mình với chuỗi ngày bình yên của sóng. Với trái tím khao khát yêu thương và mãnh liệt đòi sống….em hãy gắng lên và mỉm cười đi nhé… ngoài kia còn biết bao yêu thương và hạnh phúc đang  chờ em phía trước.

Gắng lên nào em tôi.

" Vạn sự tùy duyên
Cưỡng cầu vô nghĩa"

3 nhận xét:

  1. “Vạn sự tùy duyên
    Cưỡng cầu vô nghĩa”
    Câu thật hay phải ko chị?
    Em cũng đang sống trên tinh thần “tùy duyên” đó chị. Có lẽ sống như thế em nghe thật bình yên. Mặc dù ai cũng có những giấc mơ nhưng thôi cứ ru lòng mình vậy.

    Với chị, mối tình tan vỡ ấy chắc vẫn còn lưu trong ký ức nên những sáng tác của chị vẫn lãng đãng buồn. Bài viết của chị, những lời tự vỗ về cứ khiến người ta nao lòng. Câu kết:“Gắng lên nào em tôi” chất chứa tất cả nỗi niềm của chị. Nỗi niềm của một người con gái đã đi qua những cung bậc vui buồn, hạnh phúc và khổ đau, và rồi cuối cùng chỉ còn lại mình chị, đứng nhìn tình yêu trôi xa đời mình.

    Thôi đành “vạn sự tùy duyên”
    Níu làm sao được cánh chim khuất ngàn
    Người đi mấy nẻo đường trần
    Bỏ em ở lại lở làng dại khôn


    P/S: Mà em cũng nể chị lắm đấy, vì chị làm thơ hay mà viết văn cũng hay với cảm xúc dạt dào.Và lại còn viết đều đặn nữa. Tuyệt vời.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vẫn là em cảm nhận và đồng cảm với chị, có những người bạn như em trên blog này thật là quý TD à, mỗi người một tâm tư một góc tối cho tâm hồn để mỗi khi nản lại lôi ra để tự động viên và an ủi mình rồi lại bước tiếp thôi em. Tự mình vấp ngã thì chỉ có tự mình đứng lên thôi, ngã chỗ nào đứng lên từ chỗ ầy. Vậy là lần sau sẽ không vấp lại chỗ đấy nữa... chị nghĩ vậy đó.
      Vạn sự tùy duyên em à giờ chị cũng thấy tĩnh lặng rồi, thi thoảng chạm vào ký ức thì lại nhói đau nơi ngực trái chút thôi, lại vào đây trút nỗi niềm ... rồi quên.
      CÁm ơn em luôn động viên chị nhiều, chị cũng mong em viết nhiều nhé... và duyên thắm nồng :)

      Xóa
  2. Tháng tám mùa yêu: em đến đây!
    Vàng thu hoa lá ngã nghiêng đầy
    Mơ hoa sáng về đà mỏi mắt
    Một chút... mùi em không thấy đâu, hehe...

    Trả lờiXóa